Duyên Định Ba Kiếp

1

Đang cập nhật

2025-04-01 11:06:43

GIỚI THIỆU:

 

Ta là Hầu phu nhân mà Hứa Thanh Xuyên cưới hỏi đàng hoàng, nhưng khi hắn nắm quyền thế trong tay, lại ban cho ta một chén rượu độc.  

 

Hắn thẳng thừng nói ta chỉ là nữ nhi thương hộ, xuất thân thấp kém, không xứng làm chính thất của Hầu phủ.  

 

Ta cô độc chếc đi trong một đêm mưa rét mướt, m.á.u chảy từ thất khiếu, chếc không nhắm mắt.  

 

Chỉ có tân khoa Trạng nguyên lang, lảo đảo chạy đến bãi tha ma, điên cuồng muốn tìm lại t.h.i t.h.ể ta để an táng.

 

01

 

Ta còn chưa kịp thích ứng với sự chuyển đổi từ một hồn ma thành thân xác người sống, đã bị sặc nước suýt chếc một lần nữa. Giãy giụa mấy cái, ta mới phát hiện mình đang rơi trong hồ sen.  

 

Hóa ra, ta lại trọng sinh về đúng ngày đầu tiên gặp Hứa Thanh Xuyên.  

 

Đời trước, cũng chính vào hôm nay, ta vô ý ngã xuống hồ sen, Hứa Thanh Xuyên bất chấp tất cả lao xuống cứu ta.  

 

Giữa bao ánh mắt dõi theo, ta và hắn có tiếp xúc thân thể. Hắn phong thần tuấn lãng, lại ra tay cứu mỹ nhân, khiến lòng ta rung động, bất chấp tất cả để gả cho hắn.  

 

Nghĩ lại mới thấy, đó là một cái bẫy sâu không đáy!  

 

Một nữ tử chưa xuất giá, danh tiết quan trọng hơn cả sinh mệnh, vậy mà hắn chẳng chút do dự nhảy xuống cứu ta, hoàn toàn không đếm xỉa đến việc ta toàn thân ướt đẫm, cũng chẳng bận tâm trong viện còn bao nhiêu nha hoàn, bà tử đang nhìn. Chẳng lẽ bọn họ đều là người chếc cả sao?  

 

Một đạo lý rõ ràng đến vậy mà đời trước ta lại không nhận ra, đúng là ngu xuẩn đến cực điểm!  

 

Nhưng may thay, bây giờ vẫn còn kịp.  

 

Ngay lúc ấy, ta nghe thấy sau lưng vang lên một tiếng “tõm”, hẳn là Hứa Thanh Xuyên đã nhảy xuống nước.  

 

Không chút do dự, ta lập tức bơi sâu vào trong đám sen, miễn cưỡng giữ thăng bằng giữa dòng nước, ẩn mình sau những tầng lá rậm rạp.  

 

Ta siết chặt cuống lá sen trong tay, quay đầu nhìn Hứa Thanh Xuyên, lúc này trên mặt hắn đầy vẻ lo lắng.  

 

Lần nữa nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ vô song kia, trong lòng ta chỉ tràn ngập hận thù.  

 

Trên đời này, không ai hiểu rõ hơn ta, ẩn sau lớp da người ấy là sự dơ bẩn và ghê tởm đến nhường nào!

 

02

 

Đời trước, ta mắt mù tâm đui, thân là nữ nhi thương hộ, vậy mà chỉ vì được Hứa Thanh Xuyên cứu một lần, liền liều mạng muốn gả vào Hầu phủ.  

 

Ta hoang tưởng rằng Hứa Thanh Xuyên sẽ yêu ta, che chở ta. Nhưng sau khi vào phủ, hắn chỉ biết lợi dụng tiền tài của nhà mẹ đẻ ta để mở đường, lấy lòng bệ hạ, một đường thẳng tiến, danh lợi song toàn.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

Đến khi Hầu phủ khôi phục vinh quang xưa, hắn lại chê ta phàm tục tầm thường, không biết thanh tao phong nhã. Lúc nhà mẹ đẻ ta gặp nạn, hắn lập tức bỏ ta, cưới người con gái mà hắn hằng thương nhớ – bạch nguyệt quang trong lòng hắn.  

 

Ta mãi mãi không thể quên được cảnh tượng ngày hôm đó—  

 

Dưới hiên nhà, hắn nắm tay Lăng Vãn Thư, còn ta bị hắn hung hăng đẩy ngã xuống đất.  

 

Giữa cơn mưa tầm tã, hắn ném xuống trước mặt ta một tờ hưu thư, lạnh lùng tuyên bố: "Ngươi chỉ là nữ nhi thương hộ, thân phận hèn kém, không xứng làm chủ mẫu Hầu phủ!"  

 

Sợ rằng ta biết quá nhiều sẽ gây bất lợi cho hắn, hắn sai người đè ta xuống, ép ta uống chén rượu độc. Sau khi ta chếc, chỉ một tấm chiếu rách bọc lấy thi thể, rồi bị ném ra bãi tha ma.  

 

Thế nhưng, người mà ta từng tiện tay giúp đỡ—Trạng nguyên lang Tống Diên Chiêu, lại điên cuồng lao đến bãi tha ma tìm lại t.h.i t.h.ể ta, đích thân an táng ta tử tế.  

 

Hắn còn lật đổ Hầu phủ Uy Viễn, kẻ đã hại chếc cả gia tộc ta, làm quan đến chức Tể tướng mà cả đời không lấy vợ. Đến lúc lâm chung, hắn mang theo thiệp hợp hôn của hai ta, chôn cùng một mộ với ta.  

 

Khi đó, ta chỉ là một vong hồn cô quạnh, khóc cạn nước mắt.  

 

Ta đã mù quáng coi cá tạp là trân châu, để rồi lại đem viên trân châu thực sự vứt bỏ như giày rách.  

 

Đời này sống lại, ta nhất định phải bắt Hứa Thanh Xuyên trả giá!  

 

Cũng nhất định phải cùng Tống Diên Chiêu, bên nhau trọn đời trọn kiếp!

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

03

 

Lúc này, trong hồ sen, Hứa Thanh Xuyên chỉ còn cách ta chưa đầy một trượng. Không thể để hắn tiến thêm bước nào nữa!  

 

Ta lập tức rút chiếc trâm vàng trên đầu, chĩa thẳng vào cổ họng mình.  

 

"Công tử, xin dừng bước! Dù công tử có lòng tốt, nhưng danh tiết của nữ nhi mới là quan trọng nhất. Nếu công tử nhất quyết cứu ta, vậy thì ta sẽ lập tức tự vẫn tại đây, chí ít cũng giữ được thanh danh trong sạch!"  

 

Giọng ta trong trẻo, vang dội, ngay cả những người trên bờ cũng nghe rõ ràng.  

 

Hứa Thanh Xuyên thoáng ngẩn ra, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ. Nhưng ta không để hắn bắt được sơ hở nào, nên cuối cùng hắn chỉ có thể ôm quyền hành lễ.  

 

"Là tại hạ suy nghĩ không chu toàn, vô ý mạo phạm cô nương. Mong cô nương thứ lỗi."  

 

Dứt lời, hắn liền quay người bơi về phía bờ.  

 

Ta âm thầm thở phào một hơi, lớn tiếng gọi:  

 

"Phục Linh! Mau bảo Lưu mama dẫn theo đám bà tử lại đây, trước tiên dọn sạch người trong vườn, sau đó kéo ta lên bờ!"  

 

 

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Duyên Định Ba Kiếp

Số ký tự: 0