Chương 3
Đang cập nhật
2025-03-31 15:16:47
Bất kể ngày thường họ có hiềm khích hay đôi co với mẫu thân ta, nhưng giờ phút này, họ đều chân thành mong cho hai mẫu tử ta được bình an.
Đêm đó, ta và mẫu thân ta ôm nhau thiếp vào giấc ngủ, chúng ta cùng nhau mơ về một nơi yên bình để nương tựa, nuôi vài con gà, dăm ba con lợn, khai khẩn đôi ba mảnh ruộng...
Nghĩ đến những điều tươi sáng ấy, hai mẫu tử ta nhìn nhau mỉm cười, khoảnh khắc ấy thật hạnh phúc và ngọt ngào biết bao.
Đến tận canh ba ta mới chợp mắt được. Khi tỉnh giấc lần nữa thì đã quá trưa ngày hôm sau.
Ta gọi khẽ vài tiếng "mẫu thân", nhưng chẳng nghe thấy người đáp lời.
Ta vội vã ngồi dậy, thấy trên bếp lò trong gian bếp vẫn còn ấm một nồi cháo, đoán rằng mẫu thân ta đã ra ngoài mua sắm đồ đạc chuẩn bị về quê rồi.
Ta vừa húp cháo vừa kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng đợi mãi đến khi bóng chiều tà ngả về tây, vẫn chẳng thấy mẫu thân ta trở về.
Lòng ta nóng như lửa đốt, lập tức lao ra ngoài tìm kiếm.
Ta tìm khắp mọi ngóc ngách gần đó, nhưng vẫn bặt vô âm tín. Bất đắc dĩ, ta quay trở lại Xuân Cảnh Lâu, tìm đến Hoàng ma ma.
Về khoản tìm người, Hoàng ma ma chắc chắn cao tay hơn ta gấp trăm ngàn lần. Hoàng ma ma cũng không hề chối từ, lập tức sai người đi tìm kiếm.
Rồi mụ ta an ủi ta đừng quá lo lắng, có lẽ chỉ là có việc gì đó trì hoãn mà thôi. Ta cũng ôm một tia hy vọng mong manh, cố gắng kiên nhẫn chờ đợi.
Khoảng một canh giờ sau, những người đi tìm kiếm đã trở về. Vẻ mặt họ lộ rõ vẻ bất an, tim ta chợt thắt lại.
"Liễu nương... đã mất rồi!"
Bốn chữ như sét đánh ngang tai, đập tan mọi kiên cường và hy vọng mong manh của ta, cả người ta chìm vào bóng tối vô tận.
Trước mắt ta, mọi thứ như ảo ảnh hư vô, tất cả những tháng ngày ta và mẫu thân ta nương tựa nhau, đều hiện về trong tâm trí như những thước phim quay chậm.
Cuối cùng, hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc mẫu thân ta trẻ trung và xinh đẹp nhất, người đứng nơi xa mỉm cười với ta, vẫy tay nhẹ nhàng, tựa như đang vĩnh biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Ta muốn đuổi theo bóng hình ấy, nhưng chẳng hiểu sao vấp phải vật gì, chỉ trơ mắt nhìn mẫu thân ta tan biến thành vô vàn vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, rồi ta giật mình tỉnh giấc, hóa ra đã là ngày hôm sau.
Hoàng ma ma ngồi bên giường ta, thấy ta tỉnh lại, liền kể hết mọi chuyện.
Mẫu thân ta vốn định đến tiệm mua chút bánh ngọt, chẳng may va phải thiên kim tiểu thư Tống Chỉ Hân của Thái Phó đại nhân, khiến chiếc ngọc bội đeo bên hông nàng ta rơi xuống đất, vỡ mất một mảnh nhỏ.
Tống Chỉ Hân nổi cơn thịnh nộ, sai người đánh gãy một chân của mẫu thân ta.
Vốn dĩ mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Nhưng không ngờ Tống đại phu nhân sau đó cũng xuất hiện, chỉ liếc nhìn mẫu thân ta một cái, liền ra lệnh đánh c.h.ế.t người ngay tại chỗ.
Không ai biết nguyên do vì sao, nhưng Tống đại phu nhân nói, chiếc ngọc bội bên hông Tống Chỉ Hân là vật mà hoàng thượng ban thưởng, mẫu thân ta dám làm vỡ đồ ngự tứ, đó chính là tội c.h.ế.t không thể tha.
Không một ai dám can ngăn, mẫu thân ta cứ như vậy bị đánh c.h.ế.t ngay giữa phố.
"Con bé à! Thôi thì đành chấp nhận số phận đi, chúng ta sinh ra vốn đã hèn kém, có người sinh ra đã cao quý rồi, người với người vốn dĩ khác biệt. Muốn khóc thì cứ khóc đi con, khóc ra rồi sẽ thấy nhẹ lòng hơn..."
Hoàng ma ma nói với ta bằng giọng đầy chua xót.
Ta không khóc, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hoàng ma ma: "Ma ma... chắc ma ma biết chuyện giữa mẫu thân con và Tống gia phải không? Ma ma có thể kể hết cho con nghe được không?"
Ánh mắt Hoàng ma ma thoáng d.a.o động, có chút không chắc chắn hỏi: "Con muốn báo thù?"
Ta gật đầu kiên định.
Hoàng ma ma kinh hãi: "Con điên rồi sao? Làm vậy chẳng khác nào tự tìm đến cái chết!"
Ta cười thảm: "Dù phải chết, con cũng phải đòi lại công bằng cho mẫu thân."
Ta nhìn Hoàng ma ma, thái độ vô cùng kiên quyết.
Hoàng ma ma bất lực thở dài, cuối cùng cũng cất tiếng: "Mẫu thân con cả đời này thật là một người khổ mệnh!"
Đêm đó, ta và mẫu thân ta ôm nhau thiếp vào giấc ngủ, chúng ta cùng nhau mơ về một nơi yên bình để nương tựa, nuôi vài con gà, dăm ba con lợn, khai khẩn đôi ba mảnh ruộng...
Nghĩ đến những điều tươi sáng ấy, hai mẫu tử ta nhìn nhau mỉm cười, khoảnh khắc ấy thật hạnh phúc và ngọt ngào biết bao.
Đến tận canh ba ta mới chợp mắt được. Khi tỉnh giấc lần nữa thì đã quá trưa ngày hôm sau.
Ta gọi khẽ vài tiếng "mẫu thân", nhưng chẳng nghe thấy người đáp lời.
Ta vội vã ngồi dậy, thấy trên bếp lò trong gian bếp vẫn còn ấm một nồi cháo, đoán rằng mẫu thân ta đã ra ngoài mua sắm đồ đạc chuẩn bị về quê rồi.
Ta vừa húp cháo vừa kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng đợi mãi đến khi bóng chiều tà ngả về tây, vẫn chẳng thấy mẫu thân ta trở về.
Lòng ta nóng như lửa đốt, lập tức lao ra ngoài tìm kiếm.
Ta tìm khắp mọi ngóc ngách gần đó, nhưng vẫn bặt vô âm tín. Bất đắc dĩ, ta quay trở lại Xuân Cảnh Lâu, tìm đến Hoàng ma ma.
Về khoản tìm người, Hoàng ma ma chắc chắn cao tay hơn ta gấp trăm ngàn lần. Hoàng ma ma cũng không hề chối từ, lập tức sai người đi tìm kiếm.
Rồi mụ ta an ủi ta đừng quá lo lắng, có lẽ chỉ là có việc gì đó trì hoãn mà thôi. Ta cũng ôm một tia hy vọng mong manh, cố gắng kiên nhẫn chờ đợi.
Khoảng một canh giờ sau, những người đi tìm kiếm đã trở về. Vẻ mặt họ lộ rõ vẻ bất an, tim ta chợt thắt lại.
"Liễu nương... đã mất rồi!"
Bốn chữ như sét đánh ngang tai, đập tan mọi kiên cường và hy vọng mong manh của ta, cả người ta chìm vào bóng tối vô tận.
Trước mắt ta, mọi thứ như ảo ảnh hư vô, tất cả những tháng ngày ta và mẫu thân ta nương tựa nhau, đều hiện về trong tâm trí như những thước phim quay chậm.
Cuối cùng, hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc mẫu thân ta trẻ trung và xinh đẹp nhất, người đứng nơi xa mỉm cười với ta, vẫy tay nhẹ nhàng, tựa như đang vĩnh biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Ta muốn đuổi theo bóng hình ấy, nhưng chẳng hiểu sao vấp phải vật gì, chỉ trơ mắt nhìn mẫu thân ta tan biến thành vô vàn vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, rồi ta giật mình tỉnh giấc, hóa ra đã là ngày hôm sau.
Hoàng ma ma ngồi bên giường ta, thấy ta tỉnh lại, liền kể hết mọi chuyện.
Mẫu thân ta vốn định đến tiệm mua chút bánh ngọt, chẳng may va phải thiên kim tiểu thư Tống Chỉ Hân của Thái Phó đại nhân, khiến chiếc ngọc bội đeo bên hông nàng ta rơi xuống đất, vỡ mất một mảnh nhỏ.
Tống Chỉ Hân nổi cơn thịnh nộ, sai người đánh gãy một chân của mẫu thân ta.
Vốn dĩ mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Nhưng không ngờ Tống đại phu nhân sau đó cũng xuất hiện, chỉ liếc nhìn mẫu thân ta một cái, liền ra lệnh đánh c.h.ế.t người ngay tại chỗ.
Không ai biết nguyên do vì sao, nhưng Tống đại phu nhân nói, chiếc ngọc bội bên hông Tống Chỉ Hân là vật mà hoàng thượng ban thưởng, mẫu thân ta dám làm vỡ đồ ngự tứ, đó chính là tội c.h.ế.t không thể tha.
Không một ai dám can ngăn, mẫu thân ta cứ như vậy bị đánh c.h.ế.t ngay giữa phố.
"Con bé à! Thôi thì đành chấp nhận số phận đi, chúng ta sinh ra vốn đã hèn kém, có người sinh ra đã cao quý rồi, người với người vốn dĩ khác biệt. Muốn khóc thì cứ khóc đi con, khóc ra rồi sẽ thấy nhẹ lòng hơn..."
Hoàng ma ma nói với ta bằng giọng đầy chua xót.
Ta không khóc, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hoàng ma ma: "Ma ma... chắc ma ma biết chuyện giữa mẫu thân con và Tống gia phải không? Ma ma có thể kể hết cho con nghe được không?"
Ánh mắt Hoàng ma ma thoáng d.a.o động, có chút không chắc chắn hỏi: "Con muốn báo thù?"
Ta gật đầu kiên định.
Hoàng ma ma kinh hãi: "Con điên rồi sao? Làm vậy chẳng khác nào tự tìm đến cái chết!"
Ta cười thảm: "Dù phải chết, con cũng phải đòi lại công bằng cho mẫu thân."
Ta nhìn Hoàng ma ma, thái độ vô cùng kiên quyết.
Hoàng ma ma bất lực thở dài, cuối cùng cũng cất tiếng: "Mẫu thân con cả đời này thật là một người khổ mệnh!"
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro