Diên Nhi

1

Đang cập nhật

2025-03-31 15:16:47

Một câu "dáng dấp kiều diễm" của mụ tú bà Hoàng đã cứu lấy mạng ta, bà ta phá lệ cho mẫu thân ta hạ sinh ta.

 

Các cô nương khác trong thanh lâu sau lưng đều xì xào bàn tán, Hoàng ma ma thiên vị, làm trái quy củ của Xuân Cảnh Lâu.

 

Từ xưa đến nay, chốn thanh lâu vốn có lệ bất thành văn, kỹ lầu xanh không được phép sinh con.

 

Đương nhiên, nếu muốn sinh con cũng không phải là không thể, nhưng nếu cô nương thanh lâu nào muốn có con, thì phải tự mình bỏ ra khoản "tiền sinh con" của cả một năm.

 

Cái gọi là "tiền sinh con" chính là số bạc kiếm được từ việc tiếp khách.

 

Chỉ cần dùng tiền riêng bù đắp cho mụ tú bà số bạc kiếm được từ việc tiếp khách trong một năm, thì có thể giữ lại đứa bé.

 

Khoản tiền sinh con của một năm không phải là một con số nhỏ, hơn nữa nghề này vốn dĩ "ăn cơm thanh xuân", lỡ dở một năm là mất đi một năm thu bạc.

 

Nếu khi còn trẻ không tích cóp chút vốn liếng, đợi đến khi nhan sắc tàn phai, cuộc sống còn chẳng bằng loài cầm thú ngoài đường, vậy nên cơ bản không ai dại dột làm như vậy.

 

Vả lại, thanh lâu cũng có những điều cấm kỵ, hễ có cô nương nào mang thai con của khách làng chơi, đó chính là phá vỡ quy tắc, e rằng chẳng còn ai dám lui tới thanh lâu đó nữa.

 

Dù mẫu thân ta không mang thai ở Xuân Cảnh Lâu, nhưng các cô nương thanh lâu khác vẫn lo sợ mẫu thân ta sinh hạ ta, phá vỡ quy củ, liên lụy đến việc buôn bán của họ.

 

Vậy nên, họ đương nhiên không mấy vui vẻ.

 

Hoàng ma ma cũng chẳng buồn giải thích, chỉ nhàn nhạt buông một câu: "Ta quả thật thiên vị, nhưng nếu trong các ngươi có ai dung mạo hơn được nàng ta, ta cũng sẵn lòng thiên vị kẻ đó."

 

Nghe vậy, tất cả đều im lặng.

 

Suy cho cùng, làm nghề này, không chỉ cần trẻ trung, mà nhan sắc mới là yếu tố quyết định.

 

Mẫu thân ta dung mạo xinh đẹp, ví như đóa phù dung vươn mình khỏi làn nước trong, vẻ đẹp tự nhiên chẳng cần tô điểm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Hoàng ma ma lần đầu gặp đã mừng rỡ khôn xiết, thầm nghĩ mẫu thân ta chính là cây hái ra tiền cho mụ trong mười năm tới.

 

Đối với việc bà mối bán mẫu thân ta cho mụ với giá thấp hơn thị trường, mụ cũng chẳng truy hỏi căn nguyên, sau khi mua mẫu thân ta về cũng không hề hỏi han thân phận.

 

Mẫu thân ta lén hỏi Hoàng ma ma: "Ma ma không sợ rước họa vào thân sao?"

 

Hoàng ma ma nhìn gương mặt mẫu thân ta, cười như có như không: "Làm cái nghề này của chúng ta, bề ngoài xem thì thấp kém, nhưng một khi đã làm ăn phát đạt, thì quan hệ cũng chằng chịt như rễ cây, đâu phải ai muốn nắm thóp là nắm được. Ta chỉ cần kiếm được bạc là đủ, những chuyện khác chẳng liên quan đến ta."

 

Vừa nói, mụ ta vừa nhìn xuống bụng mẫu thân ta, bảo: "Còn đứa bé trong bụng ngươi càng chẳng phải mối lo, nếu là con trai, ma ma ta đây có của quý hiếm, có người tìm đến, ta giao đứa bé cho họ, chắc chắn không thiếu phần lợi. Nếu là con gái, vậy thì càng tốt nữa, má má ta lại có thêm một cây hái ra tiền."

 

Hoàng ma ma cười ha hả, tự đắc cho rằng mình đã làm một vụ mua bán lời lãi chắc chắn.

 

Mười tháng mang nặng, mẫu thân ta sinh hạ ta, tiếc thay lại là một bé gái, người có chút thất vọng.

 

Người không phải trọng nam khinh nữ, mà là nếu ta là con trai, chắc chắn người kia sẽ đến đón ta đi, thoát khỏi chốn khổ hải này.

 

Nhưng ta là con gái, vậy thì ta chỉ có thể trở thành cây rụng tiền sau này của Hoàng ma ma, chịu cảnh ngàn người gối vạn người chung.

 

Suy cho cùng, mẫu thân ta đã bị bán vào Xuân Cảnh Lâu, con gái người sinh ra, đương nhiên cũng thuộc về Xuân Cảnh Lâu.

 

Trước năm tuổi, ta sống ở Xuân Cảnh Lâu, nhưng mẫu thân ta không cho ta ra tiền viện, chỉ để ta chơi đùa ở hậu viện.

 

Lúc đó ta còn nhỏ dại, thường thừa lúc mẫu thân ta đi tiếp khách, lén chạy ra tiền viện nhìn trộm các tỷ tỷ xinh đẹp.

 

Ta thấy các tỷ tỷ xinh đẹp kia chỉ cần cười nói vài câu, đám nam nhân kia liền như phát cuồng, nhét những tờ ngân phiếu vào n.g.ự.c các tỷ tỷ.

 

Ta vô cùng ngưỡng mộ, còn ở nhà tự mình bắt chước trang điểm, học theo lời ăn tiếng nói và cử chỉ của các tỷ tỷ xinh đẹp kia.

 

Một lần bị mẫu thân ta bắt gặp, người gần như suy sụp hoàn toàn. Đó là lần đầu tiên mẫu thân ta đánh ta, đánh đến nỗi ta khóc thét lên.

 

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Diên Nhi

Số ký tự: 0