Chương 12
Đang cập nhật
2025-03-31 15:16:47
Thích khách ra tay vô cùng tàn độc, đao nào cũng chí mạng, đứa con trai mới bị thương nặng, nếu không phải nha dịch Kinh Triệu Phủ kịp thời đến, thì hắn ta đã c.h.ế.t thảm ngoài đường rồi.
Phụ thân ta giận tím mặt, nghiêm lệnh Kinh Triệu Phủ phải điều tra cho ra lẽ.
Ta vốn nghĩ chuyện này là do Tiêu Vũ làm, nhưng không ngờ sau đó Tiêu Vũ nói với ta, chuyện này là do hoàng thượng làm.
Hoàng thượng trong lòng nghẹn một bụng tức, cảm thấy phụ thân ta muốn hãm hại hoàng tử của hắn, vậy thì hắn sẽ diệt sạch hậu duệ của phụ thân ta.
Kinh Triệu Phủ đương nhiên đã tìm ra được manh mối, nhưng lại không dám báo lại cho phụ thân ta.
Ta nói với Tiêu Vũ, nhân cơ hội này để Kinh Triệu Phủ đổ hết tội lỗi cho đại phu nhân.
Kinh Triệu Phủ như bừng tỉnh, cảm tạ Tiêu Vũ không ngớt.
Kết quả có thể đoán trước được, sau khi phụ thân ta biết chuyện này, trực tiếp giam cầm đại phu nhân ở trang viên để quản thúc.
Vì chuyện này, hoàng thượng dành cho Tiêu Vũ không ít lời khen ngợi. Tống Chỉ Hân bị đày vào lãnh cung, đại phu nhân bị giam cầm, phụ thân ta bận rộn chăm sóc đứa con trai mới của ông ta.
Trong cung có hoàng thượng và Tiêu Vũ trông nom, ta đương nhiên an tâm dưỡng thai. Dưới sự chăm sóc tận tình của các thái y, ta đủ tháng sinh hạ một tiểu hoàng tử.
Hoàng thượng mừng rỡ khôn xiết, trực tiếp phong ta làm phi. Hoàng thượng đã có con, quốc bản cần sớm được ổn định, vì vậy rất nhiều văn thần dâng sớ xin hoàng thượng lập thái tử.
Hoàng thượng gác lại tấu chương, nói rằng sẽ bàn sau. Thực ra, trong lòng ta đã hiểu rõ, hoàng thượng đây là muốn qua cầu rút ván, bỏ mẫu thân giữ con, hắn vẫn yêu quý Thục Phi nhất.
Trong khoảng thời gian ta ở cữ, Thục Phi thường xuyên mang đồ bổ đến thăm ta, mỗi ngày đến đều nhất định sẽ trêu đùa tiểu hoàng tử rất lâu, ánh mắt nóng rực đó, chỉ cần không mù đều có thể nhìn ra.
“Tiểu hoàng tử cũng là con trai của Vương gia, hắn kế vị và Vương gia ngài kế vị có gì khác nhau?"
Tiêu Vũ nhìn ta thật sâu: "Nếu như sau này tiểu hoàng tử đăng cơ, lại muốn g.i.ế.c chính sinh phụ của mình thì sao?"
Câu hỏi này của Tiêu Vũ thật khó trả lời, dù sao cũng chẳng ai dám đảm bảo, sau này tiểu hoàng tử có tin Tiêu Vũ là cha mình hay không.
Ta hít sâu một hơi, đáp: "Nếu tiểu hoàng tử có thể g.i.ế.c được Vương gia, vậy chứng tỏ hắn còn tài giỏi hơn ngài, Vương gia nên vui mừng vì có một người con trai như vậy. Đương nhiên, nếu tiểu hoàng tử không g.i.ế.c được ngài, vậy thì Vương gia còn sợ gì nữa chứ?"
Tiêu Vũ cười ha hả, khẽ véo má tiểu hoàng tử một cái, rồi đứng dậy quay lưng về phía ta: "Ta Tiêu Vũ cả đời này xem như bị nàng lừa rồi, nhưng ta càng ngày càng thích nàng, bản vương cũng muốn thử xem cảm giác đưa nữ nhân của mình lên vị trí Thái hậu là như thế nào."
Nói xong, Tiêu Vũ liền rời đi.
Một tháng sau, hoàng thượng đột nhiên thổ huyết ngất xỉu trên triều đình. Thái y xem xét xong nói, hoàng thượng là do lao lực quá độ mà thành bệnh.
Vừa ngất đi, hoàng thượng liền không tỉnh lại được nữa, chỉ cầm cự được thêm một tháng, rồi băng hà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Thục Phi cũng bị an bài tuẫn táng theo.
Tống Diên Xương vô cùng kích động, túm chặt lấy cánh cửa gỗ nhà ngục, giận dữ hét vào mặt ta: "Đồ tiện nhân, thì ra là ngươi, thì ra tất cả là do ngươi..."
Ta cười khẩy: "Phụ thân thân mến của con, lần đầu gặp mặt, con tên là Liễu Diên Nhi, con thay mẫu thân con gửi lời hỏi thăm đến người."
Đại phu nhân hiển nhiên cũng rất kích động, bà ta chỉ tay vào ta hỏi: "Chỉ Hân của ta thế nào rồi? Ngươi đã làm gì với Chỉ Hân của ta?"
Ta nhìn nữ nhân trước mặt đang tức đến phát điên: "Ngày đó nàng ta đánh gãy một chân của mẫu thân ta, vậy thì ta chỉ có thể trả lại gấp đôi, cho nên ta đánh gãy cả hai chân nàng ta. Nhưng ta sẽ không g.i.ế.c nàng ta, ta sẽ để nàng ta sống thật tốt..."
"Đồ tiện nhân, đồ tiện nhân, ta liều mạng với ngươi..."
Đại phu nhân lắc mạnh cánh cửa gỗ, muốn xông ra, nhưng lại bất lực.
"Tống Diên Xương, ta thật sự khinh thường ông, bây giờ ông mà chửi mắng ta vài câu, ta còn có thể nói ông cứng rắn, giống một nam nhân. Bây giờ thế này, khác gì một con ch.ó nhà có tang?"
Sắc mặt Tống Diên Xương tái xanh biến đổi, rồi đỏ bừng, sau đó đột nhiên phun ra một ngụm máu, rõ ràng bị câu nói này của ta kích động.
"Đồ tiện nhân, ngươi sẽ phải trả giá!"
Đại phu nhân tiếp tục chửi rủa ta.
Ta cười nói: "Bây giờ bà chửi ta một câu, ta sẽ bẻ gãy một ngón tay của Tống Chỉ Hân. Bà càng chửi sướng miệng, Tống Chỉ Hân càng đau đớn. Bà có thể thử xem..."
Đại phu nhân bịt chặt miệng, hai mắt kinh hãi nhìn ta.
Ta cười khẩy: "Được rồi, thấy các người thế này, ta cũng yên lòng rồi. Đợi các người chết, ta sẽ cho các người tan xương nát thịt..."
Nói xong, ta quay lưng rời đi.
Phía sau, Tống Diên Xương cất giọng yếu ớt: "Diên Nhi, con cứu ta, con cứu ta, ta biết sai rồi!"
Đại phu nhân cũng không cam lòng, gào lên: "Ta cầu xin ngươi buông tha cho nó, ta cầu xin ngươi..."
Đối với những lời nói ấy, ta chẳng hề mảy may động lòng, năm xưa, mẫu thân ta cũng từng cầu xin họ, nhưng họ có cho mẫu thân ta một con đường sống sao?
Bước ra khỏi nhà ngục, ngước nhìn bầu trời, ta khẽ thì thầm: "Mẫu thân, người có thể an nghỉ rồi! Chỉ là, con vẫn cảm thấy có lỗi với người, người đặt tên cho con là Diên Nhi, là mong con được tự do tự tại, nhưng con lại chỉ có thể bị giam hãm trong hậu cung. Nhưng con đã mãn nguyện rồi, mong rằng kiếp sau lại được làm con gái của người."
–-----
Đại Lương năm thứ 53, tiểu hoàng tử đăng cơ làm vua, phong Túc Vương Tiêu Vũ làm Nhiếp chính vương, tôn sinh mẫu của hắn là Liễu Phi làm Thái hậu.
Đại xá thiên hạ, cả nước hân hoan.
Phụ thân ta giận tím mặt, nghiêm lệnh Kinh Triệu Phủ phải điều tra cho ra lẽ.
Ta vốn nghĩ chuyện này là do Tiêu Vũ làm, nhưng không ngờ sau đó Tiêu Vũ nói với ta, chuyện này là do hoàng thượng làm.
Hoàng thượng trong lòng nghẹn một bụng tức, cảm thấy phụ thân ta muốn hãm hại hoàng tử của hắn, vậy thì hắn sẽ diệt sạch hậu duệ của phụ thân ta.
Kinh Triệu Phủ đương nhiên đã tìm ra được manh mối, nhưng lại không dám báo lại cho phụ thân ta.
Ta nói với Tiêu Vũ, nhân cơ hội này để Kinh Triệu Phủ đổ hết tội lỗi cho đại phu nhân.
Kinh Triệu Phủ như bừng tỉnh, cảm tạ Tiêu Vũ không ngớt.
Kết quả có thể đoán trước được, sau khi phụ thân ta biết chuyện này, trực tiếp giam cầm đại phu nhân ở trang viên để quản thúc.
Vì chuyện này, hoàng thượng dành cho Tiêu Vũ không ít lời khen ngợi. Tống Chỉ Hân bị đày vào lãnh cung, đại phu nhân bị giam cầm, phụ thân ta bận rộn chăm sóc đứa con trai mới của ông ta.
Trong cung có hoàng thượng và Tiêu Vũ trông nom, ta đương nhiên an tâm dưỡng thai. Dưới sự chăm sóc tận tình của các thái y, ta đủ tháng sinh hạ một tiểu hoàng tử.
Hoàng thượng mừng rỡ khôn xiết, trực tiếp phong ta làm phi. Hoàng thượng đã có con, quốc bản cần sớm được ổn định, vì vậy rất nhiều văn thần dâng sớ xin hoàng thượng lập thái tử.
Hoàng thượng gác lại tấu chương, nói rằng sẽ bàn sau. Thực ra, trong lòng ta đã hiểu rõ, hoàng thượng đây là muốn qua cầu rút ván, bỏ mẫu thân giữ con, hắn vẫn yêu quý Thục Phi nhất.
Trong khoảng thời gian ta ở cữ, Thục Phi thường xuyên mang đồ bổ đến thăm ta, mỗi ngày đến đều nhất định sẽ trêu đùa tiểu hoàng tử rất lâu, ánh mắt nóng rực đó, chỉ cần không mù đều có thể nhìn ra.
“Tiểu hoàng tử cũng là con trai của Vương gia, hắn kế vị và Vương gia ngài kế vị có gì khác nhau?"
Tiêu Vũ nhìn ta thật sâu: "Nếu như sau này tiểu hoàng tử đăng cơ, lại muốn g.i.ế.c chính sinh phụ của mình thì sao?"
Câu hỏi này của Tiêu Vũ thật khó trả lời, dù sao cũng chẳng ai dám đảm bảo, sau này tiểu hoàng tử có tin Tiêu Vũ là cha mình hay không.
Ta hít sâu một hơi, đáp: "Nếu tiểu hoàng tử có thể g.i.ế.c được Vương gia, vậy chứng tỏ hắn còn tài giỏi hơn ngài, Vương gia nên vui mừng vì có một người con trai như vậy. Đương nhiên, nếu tiểu hoàng tử không g.i.ế.c được ngài, vậy thì Vương gia còn sợ gì nữa chứ?"
Tiêu Vũ cười ha hả, khẽ véo má tiểu hoàng tử một cái, rồi đứng dậy quay lưng về phía ta: "Ta Tiêu Vũ cả đời này xem như bị nàng lừa rồi, nhưng ta càng ngày càng thích nàng, bản vương cũng muốn thử xem cảm giác đưa nữ nhân của mình lên vị trí Thái hậu là như thế nào."
Nói xong, Tiêu Vũ liền rời đi.
Một tháng sau, hoàng thượng đột nhiên thổ huyết ngất xỉu trên triều đình. Thái y xem xét xong nói, hoàng thượng là do lao lực quá độ mà thành bệnh.
Vừa ngất đi, hoàng thượng liền không tỉnh lại được nữa, chỉ cầm cự được thêm một tháng, rồi băng hà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Thục Phi cũng bị an bài tuẫn táng theo.
Tống Diên Xương vô cùng kích động, túm chặt lấy cánh cửa gỗ nhà ngục, giận dữ hét vào mặt ta: "Đồ tiện nhân, thì ra là ngươi, thì ra tất cả là do ngươi..."
Ta cười khẩy: "Phụ thân thân mến của con, lần đầu gặp mặt, con tên là Liễu Diên Nhi, con thay mẫu thân con gửi lời hỏi thăm đến người."
Đại phu nhân hiển nhiên cũng rất kích động, bà ta chỉ tay vào ta hỏi: "Chỉ Hân của ta thế nào rồi? Ngươi đã làm gì với Chỉ Hân của ta?"
Ta nhìn nữ nhân trước mặt đang tức đến phát điên: "Ngày đó nàng ta đánh gãy một chân của mẫu thân ta, vậy thì ta chỉ có thể trả lại gấp đôi, cho nên ta đánh gãy cả hai chân nàng ta. Nhưng ta sẽ không g.i.ế.c nàng ta, ta sẽ để nàng ta sống thật tốt..."
"Đồ tiện nhân, đồ tiện nhân, ta liều mạng với ngươi..."
Đại phu nhân lắc mạnh cánh cửa gỗ, muốn xông ra, nhưng lại bất lực.
"Tống Diên Xương, ta thật sự khinh thường ông, bây giờ ông mà chửi mắng ta vài câu, ta còn có thể nói ông cứng rắn, giống một nam nhân. Bây giờ thế này, khác gì một con ch.ó nhà có tang?"
Sắc mặt Tống Diên Xương tái xanh biến đổi, rồi đỏ bừng, sau đó đột nhiên phun ra một ngụm máu, rõ ràng bị câu nói này của ta kích động.
"Đồ tiện nhân, ngươi sẽ phải trả giá!"
Đại phu nhân tiếp tục chửi rủa ta.
Ta cười nói: "Bây giờ bà chửi ta một câu, ta sẽ bẻ gãy một ngón tay của Tống Chỉ Hân. Bà càng chửi sướng miệng, Tống Chỉ Hân càng đau đớn. Bà có thể thử xem..."
Đại phu nhân bịt chặt miệng, hai mắt kinh hãi nhìn ta.
Ta cười khẩy: "Được rồi, thấy các người thế này, ta cũng yên lòng rồi. Đợi các người chết, ta sẽ cho các người tan xương nát thịt..."
Nói xong, ta quay lưng rời đi.
Phía sau, Tống Diên Xương cất giọng yếu ớt: "Diên Nhi, con cứu ta, con cứu ta, ta biết sai rồi!"
Đại phu nhân cũng không cam lòng, gào lên: "Ta cầu xin ngươi buông tha cho nó, ta cầu xin ngươi..."
Đối với những lời nói ấy, ta chẳng hề mảy may động lòng, năm xưa, mẫu thân ta cũng từng cầu xin họ, nhưng họ có cho mẫu thân ta một con đường sống sao?
Bước ra khỏi nhà ngục, ngước nhìn bầu trời, ta khẽ thì thầm: "Mẫu thân, người có thể an nghỉ rồi! Chỉ là, con vẫn cảm thấy có lỗi với người, người đặt tên cho con là Diên Nhi, là mong con được tự do tự tại, nhưng con lại chỉ có thể bị giam hãm trong hậu cung. Nhưng con đã mãn nguyện rồi, mong rằng kiếp sau lại được làm con gái của người."
–-----
Đại Lương năm thứ 53, tiểu hoàng tử đăng cơ làm vua, phong Túc Vương Tiêu Vũ làm Nhiếp chính vương, tôn sinh mẫu của hắn là Liễu Phi làm Thái hậu.
Đại xá thiên hạ, cả nước hân hoan.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro