Trọng Sinh: Hóa Ra Yêu Anh Là Sai Lầm?
Chương 4
Nhiếp Chính Vương
2025-03-31 15:00:47
Tĩnh Uyên rùng mình. Lời nói của Hạo Dương như những mũi d.a.o nhọn đ.â.m thẳng vào tim cô. Sự chiếm hữu, bá đạo của anh trong kiếp trước đã khiến cô ngạt thở, và giờ đây, nó lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nhưng… có gì đó không đúng.
Trong ký ức của Tĩnh Uyên, Hạo Dương chưa bao giờ thể hiện sự chiếm hữu và ghen tuông một cách công khai như vậy. Anh luôn lạnh lùng, thờ ơ, thậm chí còn tỏ ra chán ghét cô. Anh chỉ quan tâm đến Diệp Vy, và coi cô như một vật cản, một con rối trong cuộc hôn nhân sắp đặt này.
Vậy tại sao… kiếp này anh lại thay đổi thái độ một cách kỳ lạ như vậy? Tại sao anh lại trở nên chiếm hữu và ghen tuông đến mức đáng sợ này?
"Anh… anh bị làm sao vậy?" Tĩnh Uyên run giọng hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ và bối rối. "Anh không phải… anh yêu Diệp Vy sao? Anh mau đi tìm cô ấy đi, đừng bám lấy tôi nữa."
Nghe đến cái tên Diệp Vy, sắc mặt Hạo Dương chợt trở nên u ám hơn. Ánh mắt anh lóe lên một tia lạnh lẽo, như thể vừa nghe thấy một điều gì đó vô cùng khó chịu. Anh buông bả vai Tĩnh Uyên ra, lùi lại một bước, giọng nói trở nên lạnh lùng và sắc bén.
"Diệp Vy?" Hạo Dương nhếch môi, giọng điệu khinh miệt. "Em đừng cố tình nhắc đến người phụ nữ khác trước mặt tôi, Tĩnh Uyên. Trong mắt tôi chỉ có em, chỉ có mình em thôi. Em hiểu chưa?"
Tĩnh Uyên sững sờ. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Hạo Dương… vừa nói rằng trong mắt anh chỉ có mình cô sao? Điều này… hoàn toàn trái ngược với những gì cô biết về anh trong kiếp trước.
"Anh… anh đang nói dối." Tĩnh Uyên lắc đầu, giọng nói lạc điệu. "Anh không yêu tôi. Anh yêu Diệp Vy. Tôi biết rõ điều đó."
"Em biết rõ?" Hạo Dương nhướn mày, ánh mắt anh trở nên khó hiểu. "Em biết cái gì chứ, Tĩnh Uyên? Em có bao giờ thật sự hiểu tôi không?"
Anh tiến lại gần Tĩnh Uyên một lần nữa, đưa tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt anh sâu thẳm và phức tạp, chứa đựng vô vàn cảm xúc mà Tĩnh Uyên không thể nào đọc được.
Nhưng… có gì đó không đúng.
Trong ký ức của Tĩnh Uyên, Hạo Dương chưa bao giờ thể hiện sự chiếm hữu và ghen tuông một cách công khai như vậy. Anh luôn lạnh lùng, thờ ơ, thậm chí còn tỏ ra chán ghét cô. Anh chỉ quan tâm đến Diệp Vy, và coi cô như một vật cản, một con rối trong cuộc hôn nhân sắp đặt này.
Vậy tại sao… kiếp này anh lại thay đổi thái độ một cách kỳ lạ như vậy? Tại sao anh lại trở nên chiếm hữu và ghen tuông đến mức đáng sợ này?
"Anh… anh bị làm sao vậy?" Tĩnh Uyên run giọng hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ và bối rối. "Anh không phải… anh yêu Diệp Vy sao? Anh mau đi tìm cô ấy đi, đừng bám lấy tôi nữa."
Nghe đến cái tên Diệp Vy, sắc mặt Hạo Dương chợt trở nên u ám hơn. Ánh mắt anh lóe lên một tia lạnh lẽo, như thể vừa nghe thấy một điều gì đó vô cùng khó chịu. Anh buông bả vai Tĩnh Uyên ra, lùi lại một bước, giọng nói trở nên lạnh lùng và sắc bén.
"Diệp Vy?" Hạo Dương nhếch môi, giọng điệu khinh miệt. "Em đừng cố tình nhắc đến người phụ nữ khác trước mặt tôi, Tĩnh Uyên. Trong mắt tôi chỉ có em, chỉ có mình em thôi. Em hiểu chưa?"
Tĩnh Uyên sững sờ. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Hạo Dương… vừa nói rằng trong mắt anh chỉ có mình cô sao? Điều này… hoàn toàn trái ngược với những gì cô biết về anh trong kiếp trước.
"Anh… anh đang nói dối." Tĩnh Uyên lắc đầu, giọng nói lạc điệu. "Anh không yêu tôi. Anh yêu Diệp Vy. Tôi biết rõ điều đó."
"Em biết rõ?" Hạo Dương nhướn mày, ánh mắt anh trở nên khó hiểu. "Em biết cái gì chứ, Tĩnh Uyên? Em có bao giờ thật sự hiểu tôi không?"
Anh tiến lại gần Tĩnh Uyên một lần nữa, đưa tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt anh sâu thẳm và phức tạp, chứa đựng vô vàn cảm xúc mà Tĩnh Uyên không thể nào đọc được.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro