Trọng Sinh: Hóa Ra Yêu Anh Là Sai Lầm?

Chương 26

Nhiếp Chính Vương

2025-03-31 15:00:47

Khi ngẩng đầu lên, Tĩnh Uyên chợt giật mình nhận ra mình đã đi lạc đường. Con đường mòn nhỏ ban đầu đã biến mất từ lúc nào, thay vào đó là một khu rừng rậm rạp và hoang vu, không có dấu hiệu của lối đi hay con người.

Tĩnh Uyên hoảng hốt. Cô không ngờ mình lại lạc đường nhanh như vậy. Cô đã quá chủ quan, đã không chuẩn bị bản đồ hay la bàn, đã không lường trước được sự phức tạp của khu rừng này.

Cô cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhớ lại những gì mình đã quan sát được trong những lần đi dạo trước đó. Cô nhớ rằng cánh cửa bí mật nằm gần hàng rào bảo vệ bên ngoài biệt thự, và hàng rào đó được bao quanh bởi một con đường lớn. Nếu cô đi theo hướng hàng rào, có lẽ sẽ tìm được con đường lớn, và có thể tìm được lối thoát ra khỏi khu rừng này.

Tĩnh Uyên quyết định đi theo hướng hàng rào. Cô men theo những gốc cây lớn, luồn lách qua những bụi rậm, cố gắng di chuyển về phía trước. Nhưng khu rừng càng lúc càng trở nên rậm rạp và hoang vu hơn, không có dấu hiệu của hàng rào hay con đường lớn nào cả.

Càng đi sâu vào rừng, Tĩnh Uyên càng cảm thấy sợ hãi và tuyệt vọng. Cô không biết mình đang đi đâu, không biết mình có thể trốn thoát được hay không. Cô chỉ biết rằng mình đang ngày càng xa biệt thự, ngày càng xa Hạo Dương, và ngày càng gần hơn với tự do mà cô hằng mong ước.

Đột nhiên, Tĩnh Uyên nghe thấy tiếng bước chân nặng nề phía sau lưng. Cô giật mình quay đầu lại, tim như ngừng đập. Một bóng người cao lớn đang tiến lại gần cô, dáng vẻ hung dữ và đáng sợ.

Là vệ sĩ! Họ đã phát hiện ra cô trốn thoát!

Tĩnh Uyên hoảng hốt, vội vàng quay người bỏ chạy. Cô chạy thục mạng trong rừng cây rậm rạp, không dám ngoái đầu lại nhìn. Tiếng bước chân của vệ sĩ vẫn đuổi theo sát nút phía sau, ngày càng gần hơn, ngày càng đe dọa hơn.

Tĩnh Uyên biết mình không thể chạy nhanh bằng vệ sĩ. Cô cần phải tìm một chỗ ẩn nấp, cần phải trốn tránh sự truy đuổi của họ, nếu không, cô sẽ bị bắt lại, và tất cả những nỗ lực của cô sẽ trở nên vô nghĩa.

Trong lúc chạy trốn, Tĩnh Uyên chợt nhìn thấy một hốc cây lớn, rỗng ruột, nằm khuất sau một bụi cây rậm rạp. Cô vội vàng lao đến hốc cây, chui vào bên trong, cố gắng ẩn mình thật kỹ.

Hốc cây tối tăm và ẩm thấp, đầy rẫy những côn trùng và mạng nhện. Nhưng Tĩnh Uyên không còn thời gian để sợ hãi hay ghê tởm. Cô nín thở, lắng nghe tiếng bước chân của vệ sĩ ngày càng gần hơn.

Tiếng bước chân dừng lại ngay bên ngoài hốc cây. Tĩnh Uyên cảm thấy tim mình như ngừng đập, hơi thở trở nên gấp gáp và nghẹn ngào. Cô biết, nếu vệ sĩ phát hiện ra hốc cây này, cô sẽ không còn cơ hội nào nữa.

"Tìm kỹ vào! Chắc chắn con nhỏ đó trốn ở đâu đây thôi!" Giọng nói gầm gừ của vệ sĩ vang lên, gần sát bên tai Tĩnh Uyên.

Tĩnh Uyên nhắm mắt lại, cầu nguyện trong lòng. Cô hy vọng vệ sĩ sẽ bỏ qua hốc cây này, sẽ không tìm thấy cô, và cô sẽ có cơ hội trốn thoát thành công. Nhưng… liệu phép màu có xảy ra với cô hay không? Liệu cô có thể thoát khỏi sự truy đuổi của vệ sĩ, và giành lại được tự do mà cô hằng mong ước hay không? Tất cả vẫn còn là một ẩn số, một câu hỏi bỏ ngỏ, đầy hồi hộp và bất định.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trọng Sinh: Hóa Ra Yêu Anh Là Sai Lầm?

Số ký tự: 0