Trọng Sinh: Hóa Ra Yêu Anh Là Sai Lầm?

Chương 24

Nhiếp Chính Vương

2025-03-31 15:00:47

Tĩnh Uyên giật mình, tim đập thình thịch. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, mỉm cười đáp lại. "Vâng, vườn hoa ở biệt thự mình đẹp quá. Tôi rất thích ngắm hoa và hít thở không khí trong lành."

"Thật sao?" Hạo Dương nhướn mày, ánh mắt anh trở nên sắc bén hơn. "Anh thấy em toàn đi về phía sau vườn thôi. Ở đó có gì đặc biệt à?"

Tĩnh Uyên thoáng chút bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô cười nhẹ, lắc đầu đáp. "Không có gì đặc biệt cả. Chỉ là… ở phía sau vườn yên tĩnh hơn, ít người qua lại, tôi thích không gian riêng tư một chút thôi."

Hạo Dương im lặng nhìn Tĩnh Uyên, ánh mắt anh vẫn dò xét và nghi ngờ. Anh không nói gì thêm, nhưng Tĩnh Uyên cảm nhận được sự căng thẳng và áp lực vô hình đang bao trùm không gian phòng ăn.

Sau bữa tối, Hạo Dương không cho phép Tĩnh Uyên về phòng ngủ ngay, mà kéo cô đến phòng khách, yêu cầu cô ngồi xuống bên cạnh anh trên sofa. Anh ôm chặt lấy Tĩnh Uyên, vuốt nhẹ mái tóc cô, giọng nói dịu dàng nhưng lại khiến Tĩnh Uyên cảm thấy rợn người.

"Tĩnh Uyên," Hạo Dương gọi tên cô, giọng nói trầm ấm. "Em biết không, anh rất yêu em. Anh không thể sống thiếu em. Em đừng bao giờ rời xa anh nhé?"

Tĩnh Uyên run rẩy, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Tôi biết mà, Hạo Dương. Tôi sẽ không rời xa anh đâu."

"Thật chứ?" Hạo Dương hỏi lại, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt Tĩnh Uyên, như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ trong đầu cô.

"Thật mà." Tĩnh Uyên khẳng định, giọng nói chắc chắn hơn. "Tôi là vợ của anh, tôi sẽ luôn ở bên cạnh anh."

Hạo Dương mỉm cười hài lòng, ôm chặt Tĩnh Uyên hơn. Anh không biết rằng, trong lòng Tĩnh Uyên đang gào thét, đang cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi và ghê tởm. Cô chỉ muốn thoát khỏi vòng tay anh, thoát khỏi sự giam cầm này, càng sớm càng tốt.

Đêm đó, Tĩnh Uyên trằn trọc không ngủ được. Cô biết, Hạo Dương đã bắt đầu nghi ngờ cô, kế hoạch trốn thoát của cô có thể bị bại lộ bất cứ lúc nào. Cô cần phải hành động nhanh hơn, trước khi quá muộn.

Sáng hôm sau, Tĩnh Uyên quyết định sẽ thực hiện kế hoạch đào tẩu của mình. Cô chọn thời điểm buổi trưa, khi vệ sĩ thường lơ là cảnh giác nhất, và khi người hầu gái đang bận rộn chuẩn bị bữa trưa, ít chú ý đến cô hơn.

Cô chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, kiểm tra lại chiếc túi xách nhỏ chứa đồ đạc cần thiết, và lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ. Tim cô đập loạn xạ như trống trận, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả lòng bàn tay. Cô biết, đây là canh bạc cuối cùng của mình. Nếu thành công, cô sẽ giành lại được tự do. Nếu thất bại, cô có thể sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

Tĩnh Uyên hít sâu một hơi, bước ra khỏi phòng ngủ, hướng về phía khu vườn phía sau biệt thự, quyết tâm thực hiện cuộc đào tẩu của mình, dù phải đối mặt với bất cứ nguy hiểm nào.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trọng Sinh: Hóa Ra Yêu Anh Là Sai Lầm?

Số ký tự: 0