Trọng Sinh: Hóa Ra Yêu Anh Là Sai Lầm?
Chương 15
Nhiếp Chính Vương
2025-03-31 15:00:47
Bước vào bên trong biệt thự, Tĩnh Uyên càng choáng ngợp hơn bởi sự xa hoa và lộng lẫy của nội thất. Phòng khách rộng lớn được trang trí bằng những món đồ cổ đắt giá, những bức tranh sơn dầu quý hiếm, và những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh. Sàn nhà lát đá cẩm thạch trắng muốt, phản chiếu ánh sáng lung linh, tạo nên một không gian sang trọng và quý phái đến choáng ngợp.
"Đây là đâu?" Tĩnh Uyên run giọng hỏi, ánh mắt dò xét nhìn Hạo Dương. "Anh đưa tôi đến đây làm gì?"
"Đây là nhà của chúng ta." Hạo Dương trả lời, giọng nói lạnh nhạt. "Từ nay về sau, em sẽ sống ở đây cùng tôi."
"Nhà của chúng ta?" Tĩnh Uyên cười khẩy, giọng nói đầy mỉa mai. "Anh nhầm lẫn rồi, Hạo Dương. Đây là nhà tù của tôi thì đúng hơn."
"Nhà tù?" Hạo Dương nhướn mày, ánh mắt anh thoáng chút tức giận. "Em nghĩ tôi giam cầm em sao, Tĩnh Uyên? Tôi làm tất cả chỉ vì yêu em thôi."
"Yêu tôi?" Tĩnh Uyên bật cười, tiếng cười chua chát và đầy cay đắng. "Đây là cách anh thể hiện tình yêu sao, Hạo Dương? Bằng cách bắt cóc tôi, giam cầm tôi, và tước đoạt tự do của tôi?"
"Tôi không bắt cóc em." Hạo Dương phủ nhận, giọng nói có chút gắt gỏng. "Tôi chỉ muốn giữ em bên cạnh tôi thôi. Tôi không thể để em rời xa tôi, Tĩnh Uyên. Em là của tôi, mãi mãi là của tôi."
"Tôi không phải là đồ vật!" Tĩnh Uyên hét lên, giọng nói đầy phẫn nộ. "Tôi là con người, Hạo Dương. Tôi có quyền tự do, có quyền quyết định cuộc sống của mình. Anh không có quyền giam cầm tôi ở đây!"
"Đây là đâu?" Tĩnh Uyên run giọng hỏi, ánh mắt dò xét nhìn Hạo Dương. "Anh đưa tôi đến đây làm gì?"
"Đây là nhà của chúng ta." Hạo Dương trả lời, giọng nói lạnh nhạt. "Từ nay về sau, em sẽ sống ở đây cùng tôi."
"Nhà của chúng ta?" Tĩnh Uyên cười khẩy, giọng nói đầy mỉa mai. "Anh nhầm lẫn rồi, Hạo Dương. Đây là nhà tù của tôi thì đúng hơn."
"Nhà tù?" Hạo Dương nhướn mày, ánh mắt anh thoáng chút tức giận. "Em nghĩ tôi giam cầm em sao, Tĩnh Uyên? Tôi làm tất cả chỉ vì yêu em thôi."
"Yêu tôi?" Tĩnh Uyên bật cười, tiếng cười chua chát và đầy cay đắng. "Đây là cách anh thể hiện tình yêu sao, Hạo Dương? Bằng cách bắt cóc tôi, giam cầm tôi, và tước đoạt tự do của tôi?"
"Tôi không bắt cóc em." Hạo Dương phủ nhận, giọng nói có chút gắt gỏng. "Tôi chỉ muốn giữ em bên cạnh tôi thôi. Tôi không thể để em rời xa tôi, Tĩnh Uyên. Em là của tôi, mãi mãi là của tôi."
"Tôi không phải là đồ vật!" Tĩnh Uyên hét lên, giọng nói đầy phẫn nộ. "Tôi là con người, Hạo Dương. Tôi có quyền tự do, có quyền quyết định cuộc sống của mình. Anh không có quyền giam cầm tôi ở đây!"
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro