Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 92
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Bộ phim Thẩm Liên đóng vai khách mời có tên là 《Con đường tu tiên mịt mù》, y diễn vai "Liễm Ý tiên tôn" trong đó. Với điều kiện của Thẩm Liên thì việc hoá trang quần áo trước nay cũng không làm khó nhà tạo mẫu.
Trên mạng, fan của Trịnh Ca đã bị cá mập đến tan đàn xẻ nghé. Tuy trong nhóm vai chính có một hai người có kỹ thuật diễn rách nát nhưng đây là một bộ phim hay, nhìn ra được Đới Đồng và mấy biên kịch đã hao phí tâm huyết để viết ra. Có không ít người xem phim thâm niên đều nói như vậy, dù fan Trịnh Ca có lại nhảy ra cũng không phù hợp.
Thẩm Liên lướt xem Weibo, sắc mặt lạnh nhạt.
Sự chênh lệch giữa y và Trịnh Ca đã hình thành, người này còn muốn đuổi theo à, nằm mơ.
"Anh Thẩm." Nhà tạo mẫu không nhịn được than thở: "Anh thật sự rất hợp với tóc trắng."
Thẩm Liên ngẩng đầu nhìn về phía gương trang điểm. Liễm Ý tiên tôn trong phim không chỉ có tóc trắng, mà tóc còn dài. Lúc đứng im tựa như non xanh nước biếc vờn quanh, như dòng nước chảy róc rách mấy ngàn năm. Một khi cầm kiếm lên, đó là rung động cả sáu giới, áp bức nhiếp nhân.
Thẩm Liên gật đầu: "Cảm ơn."
Đợi nhà tạo mẫu đi ra ngoài, y vội vàng chụp một tấm hình trước gương, gửi cho ai không cần phải nói.
Sở Dịch Lan im lặng chăm chú nhìn điện thoại hơn mười giây, như là dùng ánh mắt tối tăm chôn vùi một hồi cảnh xuân không thể nói.
Đáy mắt người đàn ông thoáng chốc lộ ý cười, sau đó lưu xuống, còn di chuyển tới một album có cài mật khẩu.
Treo dây cáp, đọc lời thoại đối với Thẩm Liên là chuyện nhỏ, đạo diễn liên tục nói với Thường Thanh: "Cũng là mắt cậu tinh tường, rất phù hợp cảm giác tôi muốn."
Thường Thanh mặc thanh sam, nhã nhặn vô cùng, vai diễn trong bộ phim là nhân vật có ký ức kiếp trước kiếp này, đang đứng phía dưới thưởng thức động tác đánh nhau thật xinh đẹp mà Thẩm Liên dùng hơn mười phút học được.
Đã lâu rồi Thẩm Liên không có hoạt động mạnh như vậy, rất vui sướng, thậm chí quay xong cảnh của mình còn xin nhân viên dây cáp cho mình bay thêm hai vòng nữa. Người này tuy gầy nhưng cảm giác thăng bằng và trọng tâm được khống chế rất tốt.
Đổ mồ hôi đi xuống, Thẩm Liên nhận lấy nước ấm Giang Dữu đưa tới, uống một hơi cạn sạch.
Bữa trưa đoàn phim cung cấp cơm hộp, trừ bánh mì sandwich kẹp thịt ra, Thẩm Liên cũng không muốn ăn những món khác lắm. Quả bí đao kia ngửi thấy như mùi giẻ lau vậy.
Thẩm Liên nghĩ vậy không khỏi cười khẽ. Khi trước đâu có để ý mấy thứ này, vì để nổi tiếng vì đóng phim cũng từng ăn những món còn khó ăn hơn nữa, lúc này mới mấy tháng? Đã bị Sở Dịch Lan chăm ra tật xấu rồi.
Thẩm Liên hít mũi, muốn ăn đồ cay, thế là đi tới cửa hàng tiện lợi của đoàn phim mua một hộp mì ăn liền.
Thường Thanh vốn không muốn ăn gì, thấy y như vậy cũng đâm ra thèm
Hơn mười phút sau, hai người ngồi trên bậc thang bên ngoài đoàn phim, vừa xì xụp mì ăn liền vừa gặm bánh mì kẹp.
"Lâu lâu ăn lại cũng ngon thật." Thường Thanh cảm thán.
Thẩm Liên lấy khuỷu tay chọc Thường Thanh: "Này, tôi vẫn rất tò mò, là Từ tổng theo đuổi anh hả?"
Hàng mi Thường Thanh khẽ rung, sau đó gật đầu: "Ừ."
"Đoán ra được." Thẩm Liên nói: "Với tính tình của anh, không giống như sẽ chủ động ra trận."
"Trước khi gặp Cảnh Ca, tôi không thích đàn ông." Thường Thanh ăn ngay nói thật: "Tôi làm người đại diện sản phẩm cho công ty anh ấy, đúng lúc anh ấy mới từ nước ngoài về, nhìn qua ô cửa kính thấy tôi."
Thẩm Liên sáng tỏ: "Nhất kiến chung tình."
Thường Thanh cười nói: "Anh ấy cũng nói như vậy."
Chắc hẳn Từ Cảnh Ca phải tốt với Thường Thanh lắm mới có thể làm một người đần độn trong chuyện tình cảm, trước nay lại chưa từng suy xét đối tượng yêu đương là đàn ông như Thường Thanh rung động.
"Còn cậu?" Thường Thanh tò mò: "Là Sở tổng..."
"Là tôi." Thẩm Liên lười biếng ngắt ngang: "Cái hũ nút không được tự nhiên vừa đụng tới chuyện tình cảm đã luống cuống như anh ấy, không có tôi dẫn đường thì chính là mệnh bị người lừa tiền lừa sắc."
Thường Thanh: "..." Cậu nói như vậy, Sở Dịch Lan có biết không?
Thẩm Liên ngâm nửa miếng bánh mì kẹp còn lại vào trong nước mì, vốn không để ý tới một chiếc... Camera treo trên cây rất xa ở ngoài.
"Răng rắc răng rắc", có thể nghe ra sự hưng phấn và sung sướng của người bấm máy.
Thường Thanh không có giấu chuyện mình đóng phim mới, lộ trình vẫn là do phòng làm việc chia sẻ hình chụp trường quay nhưng một nhóm trạm tỷ vốn không sợ mưa gió.
Trên mạng có không ít người đang nói vai diễn của Thẩm Liên bùng nổ, lại thêm lịch sử đen suýt chút chìm nghỉm khi trước, có lẽ lúc này đang kích động tới tay chân run rẩy, tránh ở trong nhà không dám hé răng, ai ngờ trạm tỷ nhà Thường Thanh đăng ảnh chụp, phát hiện y và Thường Thanh đang ngồi ăn mì gói cùng nhau.
【Hình như là cay gấp đôi của nhà Tống sư phụ, không hổ là hai diễn viên tôi thích, khẩu vị cũng giống tôi.】
【Hóa trang đẹp như vậy lại ăn mì gói, không muốn sống nữa?】
【Phim gì vậy, phim gì vậy? Khi nào chiếu? Có người nào nói cho tôi biết không!!】
【Ai nói tố chất tâm lý của Thẩm Liên kém? Tôi thấy mạnh hơn cả đám người, dường như tài nguyên chưa từng bị đứt quãng.】
Đây là thành quả gần đây Thẩm Liên vẫn luôn nghỉ ngơi, không có bất cứ hành động nào.
Quay chụp suôn sẻ, sau một ngày trời còn dư lại một ít cảnh, Thẩm Liên vốn đang do dự có nên ở lại đoàn hay không, sau đó Sở Dịch Lan gửi một tấm hình đến. Anh đã về đến nhà, hình như là đang ngồi xổm, chụp tới chính diện Sở Trư Mễ, mèo con há to miệng có vẻ dữ tợn lại đáng yêu, còn có một bàn tay thon dài để trên đầu Sở Trư Mễ. Thẩm Liên lập tức xách hành lý rời đi.
Đạo diễn giữ lại: "Ôi trời, ở một đêm tiện hơn nhiều."
Thẩm Liên: "Anh yên tâm, sáng mai tôi chắc chắn là người đầu tiên có mặt. Tôi quay phim, chưa bao giờ tới muộn."
Sau khi đi ra, Thẩm Liên lập tức báo cho Sở Dịch Lan. Chợp mắt bốn mươi phút đã về đến nhà, chẳng hiểu sao lại cảm thấy vô cùng tỉnh táo.
"Dì Phân, Dịch Lan ăn tối chưa?" Thẩm Liên thay giày.
"Ăn rồi, ăn rồi, còn chỉ đích danh muốn ăn mì sợi và bánh mì kẹp thịt."
Xương cụt Thẩm Liên lập tức tê dại.
Người này, nói anh ganh tị, anh có thể phân biệt rõ ràng, nói anh không ganh tị, thường thường còn phải nhắc nhở vài lần.
Sở Dịch Lan ở lầu hai, cũng không thấy Sở Trư Mễ.
Thẩm Liên khe khẽ đẩy cửa phòng ngủ chính ra, phát hiện hai người quả nhiên đang ở cùng một chỗ.
Sở Dịch Lan đang tự tắm rửa cho mèo con. Người đàn ông còn chưa thay quần áo, quần tây áo sơ mi màu xanh đậm, cổ tay áo xắn lên cao, bởi vì vóc người cao lớn cho nên đứng trong phòng tắm rất cản ánh sáng, hơi nghiêng đầu, mặt mày càng lộ ra góc cạnh. Mà Sở Trư Mễ ngồi chồm hổm, hai tai dựng lên trong bồn rửa mặt, không dám hó hé một tiếng nào.
Thằng nhóc này, Thẩm Liên thầm nghĩ, không phải mỗi lần dì Phân tắm cho mày đều kêu gào thảm thiết sao?
"Về rồi sao?" Sở Dịch Lan chú ý tới Thẩm Liên, ánh mắt bình tĩnh thoáng cái đã bừng sáng.
Trong lòng Thẩm Liên như nhũn ra: "Ừm. Không yên tâm chồng con ở nhà."
Sở Dịch Lan bị y chọc nở nụ cười. Anh dùng nước xối Sở Trư Mễ, lấy khăn mặt bọc nó lại, sau đó mới nói với Thẩm Liên: "Mở lồng sấy lên đi."
Sở Trư Mễ ngồi bên trong, đáng thương lại bất lực.
Sở Dịch Lan giải thích: "Tự nó chạy vào bồn hoa chơi, lăn lộn dính bùn đất cả người, dì Phân nói tắm rửa cho nó mà nó cứ kêu gào. Bây giờ chẳng phải tốt rồi sao?"
Thẩm Liên buồn cười gõ nhẹ lên tấm kính trong suốt của lồng sấy.
Giây tiếp theo đã bị Sở Dịch Lan ôm lấy từ phía sau. Vừa mới xoay lại, bờ môi hơi lạnh đã dán lên, không có bước tiếp theo, Sở Dịch Lan chạm vào một chút đã buông ra, lại chạm vào một chút lại buông ra, sau vài lần Thẩm Liên đã bị chỉnh tới rối tinh rối mù.
"Sao tóc trắng lại đẹp thế hả?" Sở Dịch Lan mở miệng, tựa như hỏi đứa bé.
Thẩm Liên vừa nghe, chân đã mềm. Anh cứ khen như vậy, em đây chịu không nổi.
Bộ phim Thẩm Liên đóng vai khách mời có tên là 《Con đường tu tiên mịt mù》, y diễn vai "Liễm Ý tiên tôn" trong đó. Với điều kiện của Thẩm Liên thì việc hoá trang quần áo trước nay cũng không làm khó nhà tạo mẫu.
Trên mạng, fan của Trịnh Ca đã bị cá mập đến tan đàn xẻ nghé. Tuy trong nhóm vai chính có một hai người có kỹ thuật diễn rách nát nhưng đây là một bộ phim hay, nhìn ra được Đới Đồng và mấy biên kịch đã hao phí tâm huyết để viết ra. Có không ít người xem phim thâm niên đều nói như vậy, dù fan Trịnh Ca có lại nhảy ra cũng không phù hợp.
Thẩm Liên lướt xem Weibo, sắc mặt lạnh nhạt.
Sự chênh lệch giữa y và Trịnh Ca đã hình thành, người này còn muốn đuổi theo à, nằm mơ.
"Anh Thẩm." Nhà tạo mẫu không nhịn được than thở: "Anh thật sự rất hợp với tóc trắng."
Thẩm Liên ngẩng đầu nhìn về phía gương trang điểm. Liễm Ý tiên tôn trong phim không chỉ có tóc trắng, mà tóc còn dài. Lúc đứng im tựa như non xanh nước biếc vờn quanh, như dòng nước chảy róc rách mấy ngàn năm. Một khi cầm kiếm lên, đó là rung động cả sáu giới, áp bức nhiếp nhân.
Thẩm Liên gật đầu: "Cảm ơn."
Đợi nhà tạo mẫu đi ra ngoài, y vội vàng chụp một tấm hình trước gương, gửi cho ai không cần phải nói.
Sở Dịch Lan im lặng chăm chú nhìn điện thoại hơn mười giây, như là dùng ánh mắt tối tăm chôn vùi một hồi cảnh xuân không thể nói.
Đáy mắt người đàn ông thoáng chốc lộ ý cười, sau đó lưu xuống, còn di chuyển tới một album có cài mật khẩu.
Treo dây cáp, đọc lời thoại đối với Thẩm Liên là chuyện nhỏ, đạo diễn liên tục nói với Thường Thanh: "Cũng là mắt cậu tinh tường, rất phù hợp cảm giác tôi muốn."
Thường Thanh mặc thanh sam, nhã nhặn vô cùng, vai diễn trong bộ phim là nhân vật có ký ức kiếp trước kiếp này, đang đứng phía dưới thưởng thức động tác đánh nhau thật xinh đẹp mà Thẩm Liên dùng hơn mười phút học được.
Đã lâu rồi Thẩm Liên không có hoạt động mạnh như vậy, rất vui sướng, thậm chí quay xong cảnh của mình còn xin nhân viên dây cáp cho mình bay thêm hai vòng nữa. Người này tuy gầy nhưng cảm giác thăng bằng và trọng tâm được khống chế rất tốt.
Đổ mồ hôi đi xuống, Thẩm Liên nhận lấy nước ấm Giang Dữu đưa tới, uống một hơi cạn sạch.
Bữa trưa đoàn phim cung cấp cơm hộp, trừ bánh mì sandwich kẹp thịt ra, Thẩm Liên cũng không muốn ăn những món khác lắm. Quả bí đao kia ngửi thấy như mùi giẻ lau vậy.
Thẩm Liên nghĩ vậy không khỏi cười khẽ. Khi trước đâu có để ý mấy thứ này, vì để nổi tiếng vì đóng phim cũng từng ăn những món còn khó ăn hơn nữa, lúc này mới mấy tháng? Đã bị Sở Dịch Lan chăm ra tật xấu rồi.
Thẩm Liên hít mũi, muốn ăn đồ cay, thế là đi tới cửa hàng tiện lợi của đoàn phim mua một hộp mì ăn liền.
Thường Thanh vốn không muốn ăn gì, thấy y như vậy cũng đâm ra thèm
Hơn mười phút sau, hai người ngồi trên bậc thang bên ngoài đoàn phim, vừa xì xụp mì ăn liền vừa gặm bánh mì kẹp.
"Lâu lâu ăn lại cũng ngon thật." Thường Thanh cảm thán.
Thẩm Liên lấy khuỷu tay chọc Thường Thanh: "Này, tôi vẫn rất tò mò, là Từ tổng theo đuổi anh hả?"
Hàng mi Thường Thanh khẽ rung, sau đó gật đầu: "Ừ."
"Đoán ra được." Thẩm Liên nói: "Với tính tình của anh, không giống như sẽ chủ động ra trận."
"Trước khi gặp Cảnh Ca, tôi không thích đàn ông." Thường Thanh ăn ngay nói thật: "Tôi làm người đại diện sản phẩm cho công ty anh ấy, đúng lúc anh ấy mới từ nước ngoài về, nhìn qua ô cửa kính thấy tôi."
Thẩm Liên sáng tỏ: "Nhất kiến chung tình."
Thường Thanh cười nói: "Anh ấy cũng nói như vậy."
Chắc hẳn Từ Cảnh Ca phải tốt với Thường Thanh lắm mới có thể làm một người đần độn trong chuyện tình cảm, trước nay lại chưa từng suy xét đối tượng yêu đương là đàn ông như Thường Thanh rung động.
"Còn cậu?" Thường Thanh tò mò: "Là Sở tổng..."
"Là tôi." Thẩm Liên lười biếng ngắt ngang: "Cái hũ nút không được tự nhiên vừa đụng tới chuyện tình cảm đã luống cuống như anh ấy, không có tôi dẫn đường thì chính là mệnh bị người lừa tiền lừa sắc."
Thường Thanh: "..." Cậu nói như vậy, Sở Dịch Lan có biết không?
Thẩm Liên ngâm nửa miếng bánh mì kẹp còn lại vào trong nước mì, vốn không để ý tới một chiếc... Camera treo trên cây rất xa ở ngoài.
"Răng rắc răng rắc", có thể nghe ra sự hưng phấn và sung sướng của người bấm máy.
Thường Thanh không có giấu chuyện mình đóng phim mới, lộ trình vẫn là do phòng làm việc chia sẻ hình chụp trường quay nhưng một nhóm trạm tỷ vốn không sợ mưa gió.
Trên mạng có không ít người đang nói vai diễn của Thẩm Liên bùng nổ, lại thêm lịch sử đen suýt chút chìm nghỉm khi trước, có lẽ lúc này đang kích động tới tay chân run rẩy, tránh ở trong nhà không dám hé răng, ai ngờ trạm tỷ nhà Thường Thanh đăng ảnh chụp, phát hiện y và Thường Thanh đang ngồi ăn mì gói cùng nhau.
【Hình như là cay gấp đôi của nhà Tống sư phụ, không hổ là hai diễn viên tôi thích, khẩu vị cũng giống tôi.】
【Hóa trang đẹp như vậy lại ăn mì gói, không muốn sống nữa?】
【Phim gì vậy, phim gì vậy? Khi nào chiếu? Có người nào nói cho tôi biết không!!】
【Ai nói tố chất tâm lý của Thẩm Liên kém? Tôi thấy mạnh hơn cả đám người, dường như tài nguyên chưa từng bị đứt quãng.】
Đây là thành quả gần đây Thẩm Liên vẫn luôn nghỉ ngơi, không có bất cứ hành động nào.
Quay chụp suôn sẻ, sau một ngày trời còn dư lại một ít cảnh, Thẩm Liên vốn đang do dự có nên ở lại đoàn hay không, sau đó Sở Dịch Lan gửi một tấm hình đến. Anh đã về đến nhà, hình như là đang ngồi xổm, chụp tới chính diện Sở Trư Mễ, mèo con há to miệng có vẻ dữ tợn lại đáng yêu, còn có một bàn tay thon dài để trên đầu Sở Trư Mễ. Thẩm Liên lập tức xách hành lý rời đi.
Đạo diễn giữ lại: "Ôi trời, ở một đêm tiện hơn nhiều."
Thẩm Liên: "Anh yên tâm, sáng mai tôi chắc chắn là người đầu tiên có mặt. Tôi quay phim, chưa bao giờ tới muộn."
Sau khi đi ra, Thẩm Liên lập tức báo cho Sở Dịch Lan. Chợp mắt bốn mươi phút đã về đến nhà, chẳng hiểu sao lại cảm thấy vô cùng tỉnh táo.
"Dì Phân, Dịch Lan ăn tối chưa?" Thẩm Liên thay giày.
"Ăn rồi, ăn rồi, còn chỉ đích danh muốn ăn mì sợi và bánh mì kẹp thịt."
Xương cụt Thẩm Liên lập tức tê dại.
Người này, nói anh ganh tị, anh có thể phân biệt rõ ràng, nói anh không ganh tị, thường thường còn phải nhắc nhở vài lần.
Sở Dịch Lan ở lầu hai, cũng không thấy Sở Trư Mễ.
Thẩm Liên khe khẽ đẩy cửa phòng ngủ chính ra, phát hiện hai người quả nhiên đang ở cùng một chỗ.
Sở Dịch Lan đang tự tắm rửa cho mèo con. Người đàn ông còn chưa thay quần áo, quần tây áo sơ mi màu xanh đậm, cổ tay áo xắn lên cao, bởi vì vóc người cao lớn cho nên đứng trong phòng tắm rất cản ánh sáng, hơi nghiêng đầu, mặt mày càng lộ ra góc cạnh. Mà Sở Trư Mễ ngồi chồm hổm, hai tai dựng lên trong bồn rửa mặt, không dám hó hé một tiếng nào.
Thằng nhóc này, Thẩm Liên thầm nghĩ, không phải mỗi lần dì Phân tắm cho mày đều kêu gào thảm thiết sao?
"Về rồi sao?" Sở Dịch Lan chú ý tới Thẩm Liên, ánh mắt bình tĩnh thoáng cái đã bừng sáng.
Trong lòng Thẩm Liên như nhũn ra: "Ừm. Không yên tâm chồng con ở nhà."
Sở Dịch Lan bị y chọc nở nụ cười. Anh dùng nước xối Sở Trư Mễ, lấy khăn mặt bọc nó lại, sau đó mới nói với Thẩm Liên: "Mở lồng sấy lên đi."
Sở Trư Mễ ngồi bên trong, đáng thương lại bất lực.
Sở Dịch Lan giải thích: "Tự nó chạy vào bồn hoa chơi, lăn lộn dính bùn đất cả người, dì Phân nói tắm rửa cho nó mà nó cứ kêu gào. Bây giờ chẳng phải tốt rồi sao?"
Thẩm Liên buồn cười gõ nhẹ lên tấm kính trong suốt của lồng sấy.
Giây tiếp theo đã bị Sở Dịch Lan ôm lấy từ phía sau. Vừa mới xoay lại, bờ môi hơi lạnh đã dán lên, không có bước tiếp theo, Sở Dịch Lan chạm vào một chút đã buông ra, lại chạm vào một chút lại buông ra, sau vài lần Thẩm Liên đã bị chỉnh tới rối tinh rối mù.
"Sao tóc trắng lại đẹp thế hả?" Sở Dịch Lan mở miệng, tựa như hỏi đứa bé.
Thẩm Liên vừa nghe, chân đã mềm. Anh cứ khen như vậy, em đây chịu không nổi.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro