Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 81

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

*Lời của Thuỷ Tích:Cảm ơn lời chúc của mọi người, mẹ con tui đều khoẻ, tui quay trở lại rồi đây :)))) *gửi ngàn nụ hôn 🫶*

Trans: Thuỷ Tích

Trên đường tới đây, Sở Dịch Lan góp nhặt đủ tức giận.

Chương trình rách nát này không muốn làm cũng đừng làm nữa.

Tuy nhiên, trừ Vu Minh, Thẩm Liên khá hòa thuận với những người khác, mà cách giải quyết của ekip chương trình xem như cũng hợp lý.

Với lại, cách khoảng không, dưới sự công kích của từng quả đạn pháo "Tôi thích đầu đinh", "họ Sở" đã làm Sở Dịch Lan không còn tức giận nữa.

Một cái hôn kết thúc, Thẩm Liên không còn sức lực, y gối lên bả vai Sở Dịch Lan, cảm thấy buồn ngủ.

Sở Dịch Lan cầm lấy bàn tay bị bỏng của y, lật qua lật lại nhìn xem.

"Không sao, ngày mai là hết sưng thôi."

Sở Dịch Lan: "Em nhịn cậu ta làm tôi không vui. Thế nào, em không có chỗ dựa à?"

Thẩm Liên nghe vậy cười ra tiếng.

"Ăn phải mù tạt có khó chịu chỗ nào không?" Sở Dịch Lan lại hỏi.

Hàng mày kiếm của người đàn ông nhíu chặt lại, trong mắt đều là đau lòng và lo âu.

"Em không sao rồi." Thẩm Liên chậm rì rì nói: "Chỉ là lăn lộn cả ngày thấy mệt quá thôi."

"Em với Thường Thanh sao vậy?"

"Hả?" Chuông cảnh báo trong Thẩm Liên vang lên: "Fan gặm couple không liên quan chính chủ! Anh muốn tính sổ với em, em cũng không nhận."

Sở Dịch Lan hừ nhẹ.

Lúc xe đến biệt thự, Thẩm Liên đã ngủ. Sở Dịch Lan đang định bế y lên thì thanh niên đột nhiên tỉnh lại: "Về đến nhà rồi?"

"Ừ."

Thẩm Liên tự mình xuống xe, bằng không bị dì Phân nhìn thấy sẽ rất xấu hổ.

Cửa vừa mới mở ra đã nghe thấy "ầm ầm ầm ầm". Thẩm Liên kinh ngạc: "Trong nhà đang đốt pháo?"

Sở Trư Mễ chui trong góc ra, mắt thường có thể nhìn thấy đã béo hơn, đôi mắt rất to, ngay cả cái đốm màu đen nơi khóe miệng bị Sở Dịch Lan chê cũng trở nên đối xứng đáng yêu. Tóm lại, được nuôi dưỡng trong hoàn cảnh giàu có sẽ không kém đi nơi nào.

Nhưng chịu không nổi nhất chính là trông nó thế nào cũng như đứa tâm thần. Rõ ràng muốn thân thiết với Thẩm Liên nhưng lúc sắp tới gần lại khom lưng phanh lại một cái két, sau đó cúi đầu, nhìn ba lớn ba nhỏ của mình qua giữa hai chân.

Thẩm Liên: "..."

"Đầu óc có bệnh." Sở Dịch Lan rất nghiêm túc: "Để bảo Bỉnh Hách mang nó đi làm kiểm tra chỉ số thông minh."

Thẩm Liên chơi với mèo trong chốc lát, lên lầu tắm rửa.

Nhà tắm rất lớn, ngâm được một nửa thì Sở Dịch Lan khoác áo tắm đi vào, trong mắt sâu kín.

Loại chuyện này, lúc làm Thẩm Liên sẽ cầu xin tha thứ, làm xong trong lòng vẫn sẽ sợ hãi, nhưng một ngày không chạm vào lại vô cùng nhớ nhung. Lúc này Thẩm Liên lộ ra một nụ cười lười biếng mê người, đầu ngón tay trái nhẹ nhàng trêu chọc trên mặt nước.

Sở Dịch lan bước một bước vào.

Hơi nóng trong phòng tắm bốc lên. Thỉnh thoảng còn có một bàn tay ửng hồng đặt trên tấm kính thủy tinh mơ hồ mông lung, giây tiếp theo đã bị người nào đó bắt trở về.

Lúc Thẩm Liên đi ra ngoài, đã không còn ý thức.

Sở Dịch Lan đi ra ban công hút điếu thuốc. Dựa vào một tia sáng le lói bên trong có thể nhìn ra anh như đang thưởng thức thứ gì đó.

"Sếp?" Chất giọng lành lạnh của Tôn Bỉnh Hách truyền từ bên kia đầu dây tới.

"Bỉnh Hách à." Sở Dịch Lan như là thuận miệng nói: "Cậu có biết cách nào để bảo quản cà rốt không?"

Tôn Bỉnh Hách: "?"

"Thẩm Liên tặng tôi một đóa hoa cà rốt."

Tôn Bỉnh Hách: "... Hay là ngày mai anh mang tới công ty đi? Chắc chắn sẽ có cách."

Sở Dịch Lan: "Được."

Ngắt điện thoại, Tôn Bỉnh Hách còn hơi mờ mịt. Không phải chứ, đêm hôm khuya khoắt chỉ vì nói chuyện này?

Không vì cái gì khác, do Thẩm Liên ở ngay bên cạnh cho nên Sở Dịch Lan mới vui vẻ.

Sáng sớm ngày hôm sau, ánh mặt trời rọi vào phòng, Thẩm Liên khẽ nhúc nhích mấy đầu ngón tay, mắt mở ra một kẽ hở, suy nghĩ hôm nay có công việc gì không.

Không có.

Thẩm Liên quyết đoán nhắm mắt ngủ tiếp.

Sở Dịch Lan bảy giờ đến công ty, mười giờ đã trở về. Dì Phân đang tưới hoa, anh trầm giọng hỏi: "Chúng còn sống cả hả dì?"

Dì Phân cười vui vẻ: "Còn sống, sống rất tốt là đằng khác. À đúng rồi, Tiểu Liên còn chưa ăn sáng."

"Không sao, để em ấy ngủ thêm một lát đi." Sở Dịch Lan dịu giọng xuống.

Mỗi lần Thẩm Liên ngủ đều có thể để lỡ gió tanh mưa máu trên mạng.

Tình hình trải qua điều tra lên men cả đêm, Vu Minh đã bị đóng đinh, gã chính là "tiểu tam" không biết tên đã chen chân vào mối tình của Trần Diệu và bạn gái người thường.

Weibo Vu Minh tắt phần bình luận, phòng làm việc cũng bắt đầu giả chết.

Như vậy còn chưa tính là hỏng bét nhất, người này trước đây gây nhiều nghiệp, tin tức tiêu cực vừa bị đưa ra là có thể khiến tam quan người ta vỡ nát.

Fan Thư Minh Nguyệt ngay trong đêm làm sticker xua đuổi xui xẻo. Một quả dưa leo nát bươm như vậy mà còn quấn lấy Minh Nguyệt nhà họ xào couple, nghĩ thôi đã thấy khủng bố rồi.

Fan Vu Minh muốn nã pháo về phía đầu sỏ Vệ kham nhưng fan của Vệ Kham cũng không phải ăn phí cơm. Hỏi ngược lại chính là "Dám làm không dám nhận? Làm vịt cũng không phải Vệ Kham nhà tôi."

Sau đó Liễu Đường lên tiếng, cảm thán nếu tám năm thanh xuân của bản thân bị phụ bạc thì hẳn phải cần rất nhiều thời gian mới có thể chữa lành được.

Đúng vậy, Liễu Đường và Vệ Kham đã quen biết nhau từ lâu, mà Liễu Đường cũng biết suy nghĩ của Vệ Kham, bạn gái người thường của Trần Diệu là bạn từ nhỏ của hai người họ, sau khi xảy ra chuyện này đã quyết đoán ra nước ngoài giải tỏa. Cho nên hai người đều rất tức giận, trời ban cho cơ hội này không đạp Vu Minh xuống đất, có lẽ gã còn không biết bản thân mình đã làm ra chuyện không phải người làm.

Mà Trần Diệu, cũng bị lôi xác ra quất!

.Bên trong phòng tổng thống của một khách sạn nào đó, sau tiếng cầu xin tha thứ kinh hoàng tới mức tận cùng chính là tiếng kêu rên thảm thiết.

Vu Minh cuộn tròn dưới đất, trên mặt xanh tím lại có máu, bị đánh tới không ngừng run lẩy bẩy.

"Mẹ nó, dám cắm sừng tao?" Trên một chiếc ghế dựa màu đỏ rượu ở cách đó không xa có một gã đàn ông trung niên mập mạp đang ngồi, lúc cười lên có một gương mặt hiền lành rất có tính lừa gạt. Gã hút một hơi xì gà, ý bảo thuộc hạ tiếp tục.

Vài tiếng kêu rên cùng khóc lóc qua đi, Vu Minh không phát ra tiếng nữa.

Kim Lôi không hề nhúc nhích.

Nếu không phải nhờ trên mạng bùng ra tin tức thì gã cũng không biết Vu Minh cắm cho mình một cặp sừng. Có vài người tò mò có phải ông chủ sau lưng Vu Minh là Trần Diệu hay không.

Cái rắm, cả hai người đều là mấy thằng nhóc mặt trắng thôi.

Kim Lôi nghĩ vậy lại cúi đầu nhìn ảnh chụp trong tay, gã rít xì gà, sắc thái dâm loạn cùng với hài lòng dưới đáy mắt gần như sắp tràn ra ngoài.

Thanh niên trên ảnh chụp mặt mày xinh đẹp, đứng giữa trấn cổ, lúc quay đầu nhìn về phía màn ảnh mang theo nụ cười nhẹ cùng với bất đắc dĩ là gió mát nơi núi non, là trăng sáng nơi đồng ruộng. Thậm chí Kim Lôi có thể ngửi được vị ngọt thanh từ trên người đối phương. Nhờ Vu Minh mang ảnh chụp tới xin gã chống lưng nên gã mới gặp được người mình thấy hứng thú.

Trên ảnh chụp không phải ai khác, chính là Thẩm Liên.

Trước đây, Kim Lôi vẫn luôn phát triển sự nghiệp ở nước A, gần đây mới vừa về nước nhưng gã rất bận rộn, bởi vì biết Cừ Đô có một con sư tử hùng mạnh đang trú ngự.

"Sở Thường Thích." Không biết Kim Lôi nghĩ tới cái gì, cảm khái nói: "Con trai anh đã tài giỏi hơn anh rồi."

Thẩm Liên nằm mộng chẳng hiểu sao muốn giết người.

Y cũng không biết cảm giác rùng mình từ đâu tới, mới vừa mở mắt mà tim đã đập nhanh rồi.

Thẩm Liên chầm chậm nghiêng người ngồi dậy, sau đó tựa vào đầu giường, đợi cảm giác khó chịu này dịu xuống.

Thường Thanh từng nói với Từ Cảnh Ca, trên người Thẩm Liên có một loại nội hạch vô cùng mạnh mẽ sắc bén, điều này làm cho y trông có vẻ lười biếng, ung dung tự tại, thậm chí là không có gì có thể phá huỷ được, dù gì thì ngay cả Sở Dịch Lan mà y cũng dám đánh mà. Nhưng đợi y hơi nhíu mày một chút thì bạn mới có thể chợt nhận ra người này đang gầy xuống với một tốc độ vô cùng chậm rãi.

Sở Dịch Lan đẩy cửa tiến vào, sắc mặt lập tức thay đổi.

Thẩm Liên muốn cười cũng không kịp nữa.

Thuốc Ninh Tư Hàm cho còn để trên tủ đầu giường, bị phát hiện rồi. Thẩm Liên cũng không chối nữa, Sở Dịch Lan bưng nước ấm tới, y không hề nâng cánh tay mà ngậm thuốc ngay trong lòng bàn tay người đàn ông. Lúc rời đi, đầu lưỡi còn nhẹ nhàng liếm lên lòng bàn tay anh, mang theo ý trấn an.

"Tạm thời nghỉ ngơi một thời gian đi." Sở Dịch Lan vốn muốn nói "Không được làm nữa", "Đừng làm" nhưng khi tới bên miệng lại cảm thấy không thể độc tài như vậy bởi vì người trước mắt chính là Thẩm Liên.

Thẩm Liên có thể nhìn ra được, y gật đầu, đồng ý rất dứt khoát: "Được."

Sở Dịch Lan khom lưng ôm lấy y. Thẩm Liên ôm lại, năm ngón tay xâm nhập vào trong sợi tóc Sở Dịch Lan, châm chích nhưng rất dễ chịu.

Thẩm Liên quý trọng hạnh phúc trước mắt hơn bất kỳ ai khác, thứ gì cả gan tới quấy rối thì y sẽ chôn hết.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0