Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 66
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Không thể trách Trịnh Ca dùng cách thức ngu xuẩn này, bởi vì hắn ta đã từng thành công. Hôm nay nếu người bị nhằm vào đổi thành một người khác mà không phải Thẩm Liên thì đều sẽ là quả trứng xui xẻo.
Càng đừng nói trong trường hợp này, bởi vì một ít kẻ có tiền đều chơi đùa rất điên, để bảo vệ riêng tư của khách hàng cho nên trừ vệ sĩ theo đuôi, rất ít khi lắp đặt camera.
Nhưng Trịnh Ca không ngờ là Thẩm Liên không cần, bởi vì Sở Dịch Lan đứng về phía y. Còn Chu Đường Tư muốn anh hùng cứu mỹ nhân, mà hiện giờ cũng phải nằm sấp dưới đất không đứng lên được.
"Sở tổng! Sở tổng!" Có người quen biết cả hai bên đứng ra, nơm nớp lo sợ định khuyên can, dù gì cảnh tượng Sở Dịch Lan đạp Chu Đường Tư này rất con mẹ nó kích thích, cảm thấy bản thân không làm gì thì ngày mai trong giới sẽ ầm ĩ ngất trời cho xem.
Chu Đường Tư không phải bị dọa sợ, mà là ngơ ngác.
Gã cũng từng được nếm phúc lợi sau khi Trịnh Ca "lừa gạt" Sở Dịch Lan. Chẳng hạn như rất nhiều lần trước đây, khi hai người có xích mích, Trịnh Ca sẽ vô điều kiện nói giúp gã, mà mỗi lần như vậy đều có thể khiến Sở Dịch Lan rơi vào im lặng. Thời gian lâu dài, Chu Đường Tư sẽ sinh ra một loại ảo tưởng rằng bản thân hơn người.
Nhưng hiện giờ Sở Dịch Lan dùng hành động nói cho gã, đó là dựa vào vận may chứ không phải dựa vào thực lực.
Mà dù có đánh chết Chu Đường Tư cũng không ngờ Sở Dịch Lan sẽ làm ra hành động giẫm lên mặt vô cùng nhục nhã này.
Tơ máu trong mắt Chu Đường Tư dần hiện lên, gã tức giận tới như phát điên, gầm lên giận dữ cố hết sức bật dậy, hung hăng vung một nắm đấm về phía Sở Dịch Lan. Tiếng gió gào thét, không khó tưởng tượng ra nếu đánh vào trên người sẽ mạnh mẽ tới cỡ nào.
Sở Dịch Lan chưa bao giờ nghi ngờ sức mạnh bùng nổ của con người dưới tình huống cực đoan. Nhưng cũng không ảnh hưởng anh né tránh một cách nhẹ nhàng.
"Ôi chao!" Phùng Duyệt Sơn vội vàng lùi về phía sau, cứ cảm thấy trận chiến này sẽ liên luỵ tới bản thân. Cùng lúc đó, cậu ta còn không quên dặn dò người của mình cản vệ sĩ của Chu Đường Tư lại, "Canh chừng cho cẩn thận! Không được để bất kỳ người nào tiến vào!"
Chu Đường Tư điên cuồng tột cùng, phong độ nho nhã thường ngày biến mất không thấy, trong lòng gã chỉ còn lại một ý nghĩ: Nếu hôm nay không đánh ngã Sở Dịch Lan thì về sau sẽ không ngẩng đầu dậy nổi.
"Đoán thử xem." Thẩm Liên ung dung thưởng thức một màn này, còn nhín bớt thời gian hỏi Trịnh Ca: "Chu Đường Tư bị mất mặt đến vậy nếu mà biết nguyên nhân thì có trách anh không?"
Đôi con ngươi Trịnh Ca run rẩy dữ dội.
Thẩm Liên tin tưởng Chu Đường Tư không đánh lại Sở Dịch Lan.
Sự thật cũng là như thế. Sở Dịch Lan rất bình tĩnh, thậm chí trong lúc né tránh cũng chưa nhíu mày một cái. So với Chu Đường Tư tay chân loạn xạ, Sở Dịch Lan lại đang chờ đợi một thời cơ.
Giây tiếp theo, Chu Đường Tư giẫm phải rượu dưới chân cả người lảo đảo, Sở Dịch Lan vươn tay nhanh như chớp nắm lấy cổ gã rồi dùng sức bóp chặt. Sau đó đá một cái lên đầu gối gã. Chu Đường Tư lập tức quỳ gối xuống, Sở Dịch Lan thong dong xách vỏ chai rượu bên cạnh lên.
Có là Phùng Duyệt Sơn thì đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Sở Dịch Lan bình tĩnh mà nổi giận như vậy.
"Này này này!" Phùng Duyệt Sơn vội vàng tiến tới, để Chu Đường Tư làm bao cát cho người anh của mình đánh một hồi cũng không thành vấn đề nhưng nếu thật sự đập vỡ đầu, với mức độ nhà họ Chu để ý tới Chu Đường Tư thì khó mà tránh khỏi một hồi ác chiến. Phùng Duyệt Sơn cân nhắc lợi và hại, cảm thấy không cần thiết, mà ở đây trừ cậu ta ra cũng không ai dám đứng ra ngăn lại cả.
"Được rồi, được rồi." Phùng Duyệt Sơn kéo Sở Dịch Lan lùi về phía sau, để lại thời gian thở dốc ho khan cho Chu Đường Tư. Sau đó, cậu ta nhìn về phía Thẩm Liên cả buổi vẫn chưa lên tiếng, thúc giục: "Giúp một tay với!"
Thẩm Liên cười nói: "Sở Dịch Lan không đánh lại tôi mới giúp đỡ, còn đánh lại thì không cần tới tôi."
Song sát! Trong đầu Phùng Duyệt Sơn nhảy ra hai từ này.
Mà vừa rồi trong lúc đánh nhau, Chu Đường Tư đã ăn vài đòn, bây giờ từ đầu tới chân chẳng có một chỗ nào dễ chịu cả. Lại còn bị Sở Dịch Lan sỉ nhục trước mặt mọi người, khiến gã không thể hít thở nổi.
"Tới đây, phụ tiễn Chu tổng của các anh về với." Phùng Duyệt Sơn gọi vệ sĩ.
"Anh cũng đi theo đi." Thẩm Liên nói rồi ghé sát vào bên tai Trịnh Ca, giọng nói ôn hòa: "Sinh nhật vui vẻ."
Da đầu Dương Bân giật giật.
Thật ra Dương Bân đã rất muốn đánh Trịnh Ca và Chu Đường Tư từ lâu rồi. Một người xem ông chủ của hắn là công cụ, một người còn cho rằng bản thân rất trâu bò, làm rất nhiều chuyện không phải người. Nhưng cảm xúc Sở tổng vẫn luôn không bình thường, một trợ lý như Dương Bân cũng không có quyền hạn lớn đến vậy, cho nên chỉ có thể trốn sau lưng phàn nàn với Tôn Bỉnh Hách thôi.
Nhưng cho dù để Dương Bân nằm một giấc mộng hão huyền, hắn cũng không dám nghĩ tới sẽ sảng khoái đến vậy!
Thẩm Liên đẩy Trịnh Ca về phía trước, cảm thấy trận này thêm mắm thêm muối vào cũng đủ rồi. Nếu sau khi trở về, Chu Đường Tư còn có thể nói "Cục cưng à, anh không trách em" với Trịnh Ca thì Thẩm Liên sẽ thừa nhận tình yêu của nhân vật công thụ chính trong thế giới này quá hùng mạnh.
Sau đó, Thẩm Liên cắm một tay trong túi đi đến bên cạnh Sở Dịch Lan, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng.
"Thoải mái không?" Thẩm Liên hỏi.
Người ngoài cũng không hiểu ý trong câu nói này lắm.
Nhưng Sở Dịch Lan quay đầu nhìn về phía Thẩm Liên, trên gương mặt đóng băng nhuốm màu thanh thản, dường như anh đã mở ra một thế giới mới cảm thấy cả người vô cùng thư thái: "Ừ."
Phải vậy chứ. Một câu đơn giản của Trịnh Ca mà cũng muốn Sở Dịch Lan bán mạng cho hắn ta. Còn Thẩm Liên đã phải làm bao nhiêu thứ mới làm cho người đàn ông này mở rộng lòng ra chứ? Trịnh Ca nghĩ hay quá.
Trịnh Ca lảo đảo đuổi theo Chu Đường Tư, Ngụy Phàm Thần phát hiện tình hình không ổn cũng xoay người định rời đi.
Con người của gã thuộc loại gặp phải tình hình không thể khống chế thì sẽ không dám thở mạnh, lập tức trở nên lấm la lấm lét.
Màu sắc trên đỉnh đầu thay đổi, một tia sáng màu đỏ rọi lên mặt Ngụy Phàm Thần, người này quay đầu nhìn thoáng qua, trong mắt đều là hoảng sợ.
Thẩm Liên chẳng muốn so đo với gã nhưng cảnh tượng này tựa như có cây đinh đâm vào não, một ít hình ảnh đứt quãng thoáng hiện lên trong đầu, huyệt thái dương chợt đau đớn.
Trước mắt Thẩm Liên trở thành một màu đen.
Tiếp đó, dưới chân y mềm nhũn như là đang ở một không gian khác. Sau khi mở mắt ra, cảnh tượng bốn phía khẽ lắc lư nhưng lần này Thẩm Liên đã nhìn thấy rõ ràng. Có người nhân lúc thế lửa dần bốc lên khóa cánh cửa từ bên ngoài.
"Anh đang làm gì?!" Thẩm Liên không hề há miệng, là thân thể này tự phát ra âm thanh.
Chủ cũ của thân thể, Thẩm Liên lập tức nhận ra.
Ngụy Phàm Thần dựng cổ áo lên che nửa bên mặt lại, nghe tiếng quay đầu, sự điên cuồng cùng với độc ác trong mắt vẫn chưa tan biến.
Nhưng gã không nói lời nào, xoay người bỏ chạy. Chủ thân thể đuổi theo lại bị một món đồ trang trí bằng thạch cao gã giấu trong tay nện lên đầu, mà vị trí ngã xuống vừa khéo là trước cửa phòng của Trịnh Ca.
Cảnh tượng méo mó, chủ thân thể đánh mất lực hành động, máu che lấy toàn bộ tầm mắt được ánh lửa nơi vách tường khiến cho càng thêm nổi bật, Ngụy Phàm Thần quay đầu nhìn thoáng qua, vẻ mặt lộ ra sợ hãi.
ĐM, đúng thật là thằng cháu trai này, Thẩm Liên nghĩ thầm.
Mà chủ thân thể này bị thương ở đầu, sau khi tỉnh lại không nhớ còn có một đoạn ký ức như vậy, có lẽ là mất trí nhớ tạm thời. Với lại cũng sẽ không có ai tin tưởng y.
Ngụy Phàm Thần vốn là sợ hãi, gã không chắc Thẩm Liên có nhìn thấy không, ai ngờ từ sau khi Thẩm Liên ở bệnh viện tỉnh lại hỏi gì cũng không biết. Cho nên gã cũng không cần dùng tới kế hoạch đã chuẩn bị, không mất bao lâu gã đã yên tâm.
Mọi thứ trước mắt bị quấy thành một vòng xoáy nước, khiến Thẩm Liên vừa nghĩ tới đã buồn nôn.
"Thẩm Liên! Thẩm Liên!!"
Giọng nói của Sở Dịch Lan như cách mấy dãy núi trập trùng bay tới, sau đó ngày càng rõ ràng hơn. Thẩm Liên cố gắng mở mắt ra, phát hiện bản thân như nằm trong ngực Sở Dịch Lan, trên mặt người đàn ông là sợ sãi không thể nào che giấu.
"Ngụy Phàm Thần." Thẩm Liên vừa há miệng ra đã chóng mặt buồn nôn. Giọng y rất nhẹ, "Vụ hỏa hoạn ở khu nghỉ dưỡng khi trước chính là anh ta làm."
Không thể trách Trịnh Ca dùng cách thức ngu xuẩn này, bởi vì hắn ta đã từng thành công. Hôm nay nếu người bị nhằm vào đổi thành một người khác mà không phải Thẩm Liên thì đều sẽ là quả trứng xui xẻo.
Càng đừng nói trong trường hợp này, bởi vì một ít kẻ có tiền đều chơi đùa rất điên, để bảo vệ riêng tư của khách hàng cho nên trừ vệ sĩ theo đuôi, rất ít khi lắp đặt camera.
Nhưng Trịnh Ca không ngờ là Thẩm Liên không cần, bởi vì Sở Dịch Lan đứng về phía y. Còn Chu Đường Tư muốn anh hùng cứu mỹ nhân, mà hiện giờ cũng phải nằm sấp dưới đất không đứng lên được.
"Sở tổng! Sở tổng!" Có người quen biết cả hai bên đứng ra, nơm nớp lo sợ định khuyên can, dù gì cảnh tượng Sở Dịch Lan đạp Chu Đường Tư này rất con mẹ nó kích thích, cảm thấy bản thân không làm gì thì ngày mai trong giới sẽ ầm ĩ ngất trời cho xem.
Chu Đường Tư không phải bị dọa sợ, mà là ngơ ngác.
Gã cũng từng được nếm phúc lợi sau khi Trịnh Ca "lừa gạt" Sở Dịch Lan. Chẳng hạn như rất nhiều lần trước đây, khi hai người có xích mích, Trịnh Ca sẽ vô điều kiện nói giúp gã, mà mỗi lần như vậy đều có thể khiến Sở Dịch Lan rơi vào im lặng. Thời gian lâu dài, Chu Đường Tư sẽ sinh ra một loại ảo tưởng rằng bản thân hơn người.
Nhưng hiện giờ Sở Dịch Lan dùng hành động nói cho gã, đó là dựa vào vận may chứ không phải dựa vào thực lực.
Mà dù có đánh chết Chu Đường Tư cũng không ngờ Sở Dịch Lan sẽ làm ra hành động giẫm lên mặt vô cùng nhục nhã này.
Tơ máu trong mắt Chu Đường Tư dần hiện lên, gã tức giận tới như phát điên, gầm lên giận dữ cố hết sức bật dậy, hung hăng vung một nắm đấm về phía Sở Dịch Lan. Tiếng gió gào thét, không khó tưởng tượng ra nếu đánh vào trên người sẽ mạnh mẽ tới cỡ nào.
Sở Dịch Lan chưa bao giờ nghi ngờ sức mạnh bùng nổ của con người dưới tình huống cực đoan. Nhưng cũng không ảnh hưởng anh né tránh một cách nhẹ nhàng.
"Ôi chao!" Phùng Duyệt Sơn vội vàng lùi về phía sau, cứ cảm thấy trận chiến này sẽ liên luỵ tới bản thân. Cùng lúc đó, cậu ta còn không quên dặn dò người của mình cản vệ sĩ của Chu Đường Tư lại, "Canh chừng cho cẩn thận! Không được để bất kỳ người nào tiến vào!"
Chu Đường Tư điên cuồng tột cùng, phong độ nho nhã thường ngày biến mất không thấy, trong lòng gã chỉ còn lại một ý nghĩ: Nếu hôm nay không đánh ngã Sở Dịch Lan thì về sau sẽ không ngẩng đầu dậy nổi.
"Đoán thử xem." Thẩm Liên ung dung thưởng thức một màn này, còn nhín bớt thời gian hỏi Trịnh Ca: "Chu Đường Tư bị mất mặt đến vậy nếu mà biết nguyên nhân thì có trách anh không?"
Đôi con ngươi Trịnh Ca run rẩy dữ dội.
Thẩm Liên tin tưởng Chu Đường Tư không đánh lại Sở Dịch Lan.
Sự thật cũng là như thế. Sở Dịch Lan rất bình tĩnh, thậm chí trong lúc né tránh cũng chưa nhíu mày một cái. So với Chu Đường Tư tay chân loạn xạ, Sở Dịch Lan lại đang chờ đợi một thời cơ.
Giây tiếp theo, Chu Đường Tư giẫm phải rượu dưới chân cả người lảo đảo, Sở Dịch Lan vươn tay nhanh như chớp nắm lấy cổ gã rồi dùng sức bóp chặt. Sau đó đá một cái lên đầu gối gã. Chu Đường Tư lập tức quỳ gối xuống, Sở Dịch Lan thong dong xách vỏ chai rượu bên cạnh lên.
Có là Phùng Duyệt Sơn thì đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Sở Dịch Lan bình tĩnh mà nổi giận như vậy.
"Này này này!" Phùng Duyệt Sơn vội vàng tiến tới, để Chu Đường Tư làm bao cát cho người anh của mình đánh một hồi cũng không thành vấn đề nhưng nếu thật sự đập vỡ đầu, với mức độ nhà họ Chu để ý tới Chu Đường Tư thì khó mà tránh khỏi một hồi ác chiến. Phùng Duyệt Sơn cân nhắc lợi và hại, cảm thấy không cần thiết, mà ở đây trừ cậu ta ra cũng không ai dám đứng ra ngăn lại cả.
"Được rồi, được rồi." Phùng Duyệt Sơn kéo Sở Dịch Lan lùi về phía sau, để lại thời gian thở dốc ho khan cho Chu Đường Tư. Sau đó, cậu ta nhìn về phía Thẩm Liên cả buổi vẫn chưa lên tiếng, thúc giục: "Giúp một tay với!"
Thẩm Liên cười nói: "Sở Dịch Lan không đánh lại tôi mới giúp đỡ, còn đánh lại thì không cần tới tôi."
Song sát! Trong đầu Phùng Duyệt Sơn nhảy ra hai từ này.
Mà vừa rồi trong lúc đánh nhau, Chu Đường Tư đã ăn vài đòn, bây giờ từ đầu tới chân chẳng có một chỗ nào dễ chịu cả. Lại còn bị Sở Dịch Lan sỉ nhục trước mặt mọi người, khiến gã không thể hít thở nổi.
"Tới đây, phụ tiễn Chu tổng của các anh về với." Phùng Duyệt Sơn gọi vệ sĩ.
"Anh cũng đi theo đi." Thẩm Liên nói rồi ghé sát vào bên tai Trịnh Ca, giọng nói ôn hòa: "Sinh nhật vui vẻ."
Da đầu Dương Bân giật giật.
Thật ra Dương Bân đã rất muốn đánh Trịnh Ca và Chu Đường Tư từ lâu rồi. Một người xem ông chủ của hắn là công cụ, một người còn cho rằng bản thân rất trâu bò, làm rất nhiều chuyện không phải người. Nhưng cảm xúc Sở tổng vẫn luôn không bình thường, một trợ lý như Dương Bân cũng không có quyền hạn lớn đến vậy, cho nên chỉ có thể trốn sau lưng phàn nàn với Tôn Bỉnh Hách thôi.
Nhưng cho dù để Dương Bân nằm một giấc mộng hão huyền, hắn cũng không dám nghĩ tới sẽ sảng khoái đến vậy!
Thẩm Liên đẩy Trịnh Ca về phía trước, cảm thấy trận này thêm mắm thêm muối vào cũng đủ rồi. Nếu sau khi trở về, Chu Đường Tư còn có thể nói "Cục cưng à, anh không trách em" với Trịnh Ca thì Thẩm Liên sẽ thừa nhận tình yêu của nhân vật công thụ chính trong thế giới này quá hùng mạnh.
Sau đó, Thẩm Liên cắm một tay trong túi đi đến bên cạnh Sở Dịch Lan, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng.
"Thoải mái không?" Thẩm Liên hỏi.
Người ngoài cũng không hiểu ý trong câu nói này lắm.
Nhưng Sở Dịch Lan quay đầu nhìn về phía Thẩm Liên, trên gương mặt đóng băng nhuốm màu thanh thản, dường như anh đã mở ra một thế giới mới cảm thấy cả người vô cùng thư thái: "Ừ."
Phải vậy chứ. Một câu đơn giản của Trịnh Ca mà cũng muốn Sở Dịch Lan bán mạng cho hắn ta. Còn Thẩm Liên đã phải làm bao nhiêu thứ mới làm cho người đàn ông này mở rộng lòng ra chứ? Trịnh Ca nghĩ hay quá.
Trịnh Ca lảo đảo đuổi theo Chu Đường Tư, Ngụy Phàm Thần phát hiện tình hình không ổn cũng xoay người định rời đi.
Con người của gã thuộc loại gặp phải tình hình không thể khống chế thì sẽ không dám thở mạnh, lập tức trở nên lấm la lấm lét.
Màu sắc trên đỉnh đầu thay đổi, một tia sáng màu đỏ rọi lên mặt Ngụy Phàm Thần, người này quay đầu nhìn thoáng qua, trong mắt đều là hoảng sợ.
Thẩm Liên chẳng muốn so đo với gã nhưng cảnh tượng này tựa như có cây đinh đâm vào não, một ít hình ảnh đứt quãng thoáng hiện lên trong đầu, huyệt thái dương chợt đau đớn.
Trước mắt Thẩm Liên trở thành một màu đen.
Tiếp đó, dưới chân y mềm nhũn như là đang ở một không gian khác. Sau khi mở mắt ra, cảnh tượng bốn phía khẽ lắc lư nhưng lần này Thẩm Liên đã nhìn thấy rõ ràng. Có người nhân lúc thế lửa dần bốc lên khóa cánh cửa từ bên ngoài.
"Anh đang làm gì?!" Thẩm Liên không hề há miệng, là thân thể này tự phát ra âm thanh.
Chủ cũ của thân thể, Thẩm Liên lập tức nhận ra.
Ngụy Phàm Thần dựng cổ áo lên che nửa bên mặt lại, nghe tiếng quay đầu, sự điên cuồng cùng với độc ác trong mắt vẫn chưa tan biến.
Nhưng gã không nói lời nào, xoay người bỏ chạy. Chủ thân thể đuổi theo lại bị một món đồ trang trí bằng thạch cao gã giấu trong tay nện lên đầu, mà vị trí ngã xuống vừa khéo là trước cửa phòng của Trịnh Ca.
Cảnh tượng méo mó, chủ thân thể đánh mất lực hành động, máu che lấy toàn bộ tầm mắt được ánh lửa nơi vách tường khiến cho càng thêm nổi bật, Ngụy Phàm Thần quay đầu nhìn thoáng qua, vẻ mặt lộ ra sợ hãi.
ĐM, đúng thật là thằng cháu trai này, Thẩm Liên nghĩ thầm.
Mà chủ thân thể này bị thương ở đầu, sau khi tỉnh lại không nhớ còn có một đoạn ký ức như vậy, có lẽ là mất trí nhớ tạm thời. Với lại cũng sẽ không có ai tin tưởng y.
Ngụy Phàm Thần vốn là sợ hãi, gã không chắc Thẩm Liên có nhìn thấy không, ai ngờ từ sau khi Thẩm Liên ở bệnh viện tỉnh lại hỏi gì cũng không biết. Cho nên gã cũng không cần dùng tới kế hoạch đã chuẩn bị, không mất bao lâu gã đã yên tâm.
Mọi thứ trước mắt bị quấy thành một vòng xoáy nước, khiến Thẩm Liên vừa nghĩ tới đã buồn nôn.
"Thẩm Liên! Thẩm Liên!!"
Giọng nói của Sở Dịch Lan như cách mấy dãy núi trập trùng bay tới, sau đó ngày càng rõ ràng hơn. Thẩm Liên cố gắng mở mắt ra, phát hiện bản thân như nằm trong ngực Sở Dịch Lan, trên mặt người đàn ông là sợ sãi không thể nào che giấu.
"Ngụy Phàm Thần." Thẩm Liên vừa há miệng ra đã chóng mặt buồn nôn. Giọng y rất nhẹ, "Vụ hỏa hoạn ở khu nghỉ dưỡng khi trước chính là anh ta làm."
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro