Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 54
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Thẩm Liên đang rất buồn bực cho nên đã ném lời hứa hẹn với Sở Dịch Lan trước khi rời nhà ra sau đầu, lại làm như vô tình thoáng nhìn Trịnh Ca. Cảm giác tiếc nuối vì không thể đánh hắn ta vẫn luôn mắc kẹt trong lòng y.
Uống với đạo diễn Đới xong, người đã hơi choáng váng.
"Cậu là thế này."
Đới Đồng đi rồi, Hoàng Giai Xán ngồi xuống bên cạnh Thẩm Liên, giơ ngón cái lên với y.
Hoàng Giai Xán là nữ chính trong phim, mỗi lần diễn cùng Trịnh Ca đều rất mệt mỏi. Nhưng do có mối quan hệ giữa Trịnh Ca với Chu Đường Tư đặt nơi đó cho nên không ai muốn động tới. Thế mà không ngờ trong tiệc đóng máy hôm nay, Thẩm Liên chỉ thiếu chút nữa đã đánh người ta rồi.
Thẩm Liên cười khẽ: "Mấy giờ chị về? Bây giờ tôi phải về rồi."
"Sắp rồi, người đại diện tới đón tôi." Hoàng Giai Xán nói rồi cẩn thận quan sát sắc mặt Thẩm Liên: "Có phải cậu không vui không? Lúc nãy tôi đã dặn các diễn viên khác không nói chuyện này lung tung ra ngoài rồi, sẽ không tạo nên sóng gió gì đâu."
"Không sợ cái này." Thẩm Liên xoay cái ly trước mặt, cụ thể là cảm giác gì lại không thể nói rõ.
Nếu y không đến, Sở Dịch Lan sẽ bị Trịnh Ca nói thành cái dạng gì đây?
Kết cục tự tử bên bờ biển chắc chắn không chỉ là một câu nói đơn giản như thế.
Thẩm Liên nghĩ vậy không thể ngồi yên được nữa, y chào hỏi Hoàng Giai Xán một tiếng rồi đi tìm Đới Đồng.
Đới Đồng gật đầu: "Được, cậu về nghỉ ngơi đi, sau này có việc sẽ liên hệ cậu."
Thẩm Liên luôn mãi bày tỏ lòng biết ơn, lại uống một ly. Sau đó bực bội kéo mở cổ áo sơ mi đi tới trên hành lang không người, tựa lên vách tường gọi điện thoại cho Sở Dịch Lan.
Bên kia đầu dây gần như là vừa vang lên một tiếng đã nhấc máy.
"Kết thúc rồi à?"
"Vâng." Thẩm Liên trả lời: "Anh tới đón em."
Giây tiếp theo, giọng Sở Dịch Lan trầm xuống: "Em uống rượu?"
"Uống." Thẩm Liên hít mũi, "Uống rượu."
"Em ngứa da phải không! Bác sĩ nói thế nào?"
"Sở Dịch Lan." Giọng Thẩm Liên rầu rĩ, "Anh tới đón em."
Sở Dịch Lan vốn còn ở công ty chưa có về nhà, vừa nghe vậy lập tức đứng lên, với lấy áo khoác trên chỗ tựa lưng ghế, tốc độ nói chuyện tăng nhanh: "Kiếm chỗ an toàn đợi tôi."
Thẩm Liên ngoan ngoãn: "Vâng."
Dương Bân đã bắt đầu được nghỉ phép từ hôm qua, hôm nay đi theo Sở Dịch Lan chính là Tôn Bỉnh Hách.
Tôn Bỉnh Hách nhìn thấy sắc mặt Sở Dịch Lan khó coi, suy nghĩ đầu tiên chính là: Cậu Thẩm bị bắt nạt?
Thật không dám dấu giếm, Sở Dịch Lan cũng nghĩ như vậy.
Thậm chí anh cũng đã sẵn sàng nổi cơn lôi đình mang binh đi hỏi tội rồi.
Thẩm Liên qua điện thoại từ chối đề nghị đưa về của Giang Dữu và Lý Dật, gian nan tìm được khẩu trang đeo lên, sau đó ngồi trên ghế da ở sảnh lớn Venus, hai khuỷu tay chống trên đầu gối, ánh mắt nhìn chăm chú hoa văn trên tấm gạch dưới chân, không nói lời nào.
Lúc Sở Dịch Lan đuổi tới nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Thẩm Liên như bị xung quanh vứt bỏ trông rất lẻ loi.
Cơn giận trong Sở Dịch Lan lập tức trào dâng.
Trước mắt xuất hiện một đôi giày da cao cấp, Thẩm Liên ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ra ý cười: "Anh đến rồi?"
Y lắc lư đứng lên, Sở Dịch Lan lập tức đỡ lấy bờ vai của y, giọng nói tựa như ngâm trong băng tuyết, "Ai ép em uống rượu?"
Thẩm Liên lắc đầu: "Em tự uống."
Đương nhiên Sở Dịch Lan không tin.
Đừng nói Sở gia, trợ lý Tôn bên cạnh cũng không tin. Nhưng căn cứ vào kinh nghiệm cùng những thứ nhìn thấy nghe thấy cả đời của anh ta, anh ta đã tưởng tượng ra được toàn bộ quá trình trong bữa tiệc đóng máy mà Thẩm Liên tới tham gia hôm nay rồi...
Có vai chính là Trịnh Ca, lại thêm kẻ thích gây chuyện là Ngụy Phàm Thần, có lẽ Thẩm Liên đã bị cô lập. Mà nhà đầu tư vì nể mặt Chu Đường Tư có lẽ cũng hợp tác làm khó dễ Thẩm Liên. Kết cục chính là Thẩm Liên bị mọi người nhằm vào, thay nhau mời rượu, lại nghe thấy không ít lời ra tiếng vào chói tai, danh dự bị đả kích, cuối cùng mới rời đi trước, vô cùng đáng thương ngồi nơi này chờ Sở Dịch Lan đến rước.
Tôn Bỉnh Hách càng nghĩ càng tức giận.
Thế nào, Chu Đường Tư có mặt mũi, còn sếp của anh ta không có sao?
Trợ lý Tôn nghĩ như vậy rất nóng lòng muốn thử, anh ta xoa tay chỉ chờ Sở Dịch Lan ra lệnh một tiếng là sẽ dẫn người xông vào sảnh tiệc ngay.
"Tôn Bỉnh Hách, dẫn người bao vây sảnh tiệc, lát nữa tôi đi lên." Sở Dịch Lan nói.
"Này? Khoan đã!" Ánh mắt Thẩm Liên tỉnh táo lại chút, "Anh đi lên đó làm gì? Không phải chúng ta phải về nhà sao?"
Sở Dịch Lan nhíu mày: "Ý của em là cứ bỏ qua như thế à?"
Thẩm Liên không hiểu.
Thẩm Liên nhìn xuyên qua sắc mặt âm u của Sở Dịch Lan dần nhận ra gì đó, "Không, em không có chịu uất ức."
Chân mày Sở Dịch Lan không hề nhúc nhích, rõ ràng là không tin.
Đúng lúc này, nam số ba Lý Hải Thành đi từ bên trong ra. Tôn Bỉnh Hách nhìn thấy, tiếp một câu: "Sếp, em đi hỏi thử."
Đương nhiên Lý Hải Thành đã từng gặp Tôn Bỉnh Hách rồi. Lúc ấy, người này ở trường quay dựa vào một cái miệng khiến mấy kẻ đến gây chuyện đều phải nhượng bộ. Mà Lý Hải Thành cũng hơi rén cho nên khi Tôn Bỉnh Hách sải bước đi tới, anh ta vô thức muốn xoay người đi trở về thang máy.
Tôn Bỉnh Hách có thể lăn lộn tới vị trí hôm nay chắc chắn không phải người bình thường. Kỹ xảo nói chuyện cao siêu cùng với khí thế hơn người, giúp đỡ sếp mình trong thời gian ngắn có được tiếng nói, cộng thêm ánh mắt coi thường của "học thần" dành cho bọn người phàm, cho nên chỉ sau vài ba câu gặng hỏi, Lý Hải Thành cái gì cũng nói ra hết.
Trong mắt Lý Hải Thành, Tôn Bỉnh Hách là trợ lý của Thẩm Liên cho nên nói ra cũng chẳng có gì đáng trách.
Tôn Bỉnh Hách càng nghe mà sắc mặt càng quái dị.
Kịch bản này không đúng!
Thậm chí anh ta còn quay đầu lại nhìn Thẩm Liên. Nói cách khác, Thẩm Liên không chỉ không chịu thiệt, mà còn ra uy với toàn bộ những người có mặt tại hiện trường, chỉ thiếu đánh Trịnh Ca nữa thôi?
Ngoạn mục tới vậy sao?
Trợ lý Tôn vô cùng đau khổ. Tại sao lúc sáng sếp cử anh ta đến tiệc đóng máy cùng cậu Thẩm, anh ta lại từ chối vì một hợp đồng sỉ nhục chỉ số thông minh của mình chứ?
"Không còn chuyện khác, tôi về trước nhé?" Lý Hải Thành chỉ vào thang máy. Anh ta cảm thấy vẫn nên chờ bạn cùng về sẽ an toàn hơn.
Tôn Bỉnh Hách gật đầu: "Ừ, anh đi đi."
Lý Hải Thành chạy như bay, cũng chưa chú ý tới Thẩm Liên và Sở Dịch Lan ở phía xa xa.
"Sếp, về nhà thôi." Tôn Bỉnh Hách đến gần nói: "Cậu Thẩm không chịu thiệt."
Sở Dịch Lan mất hứng, "Dáng vẻ này là không chịu thiệt đó hả?"
"Chịu thôi!" Thẩm Liên men say dâng lên, lẩm bẩm, "Con mẹ nó, là do trường hợp không cho phép, chứ không hôm nay Trịnh Ca chắc chắn phải chết!"
Sở Dịch Lan: "?"
Tôn Bỉnh Hách: "..." Anh xem xem.
Sở Dịch Lan cởi áo vest khoác lên vai Thẩm Liên, che chở y đi về phía bãi để xe vừa nghe Tôn Bỉnh Hách báo cáo.
Chân mày Sở gia đang nhíu chặt dần giãn ra, đến cuối cùng toàn bộ lửa giận đã tan mất, muốn cười lại không cười mà trầm giọng hỏi Thẩm Liên: "Sao lại muốn đánh cậu ta?"
"Miệng anh ta quá dơ!" Thẩm Liên không kiên nhẫn.
Lý Hải Thành không có nói rõ chuyện này nhưng không quan trọng, Sở Dịch Lan có thể tự tra được.
Tôn Bỉnh Hách lái xe. Thẩm Liên ngồi hàng ghế sau tựa vào trong ngực Sở Dịch Lan, cũng không ngủ mà vòng hai tay ôm lấy eo người đàn ông, đôi mắt khép hờ.
Sở Dịch Lan chú ý tới, nhẹ giọng hỏi: "Đang nghĩ cái gì?"
"Nghĩ sao mà anh dễ bị lừa quá vậy." Thẩm Liên tiếp lời.
"Đừng mắng người."
"Sự thật là vậy mà." Thẩm Liên than thở, ngửa đầu hôn lên cổ Sở Dịch Lan, "Trịnh Ca nói gì cũng tin."
Sở Dịch Lan không hiểu nửa câu sau nhưng anh lại có thể chân thật cảm nhận được sự đau tiếc cùng với khổ sở trong nụ hôn này.
Sở Dịch Lan chợt hiểu ra, đây mới là nguyên nhân khiến Thẩm Liên rầu rĩ.
Thẩm Liên đang rất buồn bực cho nên đã ném lời hứa hẹn với Sở Dịch Lan trước khi rời nhà ra sau đầu, lại làm như vô tình thoáng nhìn Trịnh Ca. Cảm giác tiếc nuối vì không thể đánh hắn ta vẫn luôn mắc kẹt trong lòng y.
Uống với đạo diễn Đới xong, người đã hơi choáng váng.
"Cậu là thế này."
Đới Đồng đi rồi, Hoàng Giai Xán ngồi xuống bên cạnh Thẩm Liên, giơ ngón cái lên với y.
Hoàng Giai Xán là nữ chính trong phim, mỗi lần diễn cùng Trịnh Ca đều rất mệt mỏi. Nhưng do có mối quan hệ giữa Trịnh Ca với Chu Đường Tư đặt nơi đó cho nên không ai muốn động tới. Thế mà không ngờ trong tiệc đóng máy hôm nay, Thẩm Liên chỉ thiếu chút nữa đã đánh người ta rồi.
Thẩm Liên cười khẽ: "Mấy giờ chị về? Bây giờ tôi phải về rồi."
"Sắp rồi, người đại diện tới đón tôi." Hoàng Giai Xán nói rồi cẩn thận quan sát sắc mặt Thẩm Liên: "Có phải cậu không vui không? Lúc nãy tôi đã dặn các diễn viên khác không nói chuyện này lung tung ra ngoài rồi, sẽ không tạo nên sóng gió gì đâu."
"Không sợ cái này." Thẩm Liên xoay cái ly trước mặt, cụ thể là cảm giác gì lại không thể nói rõ.
Nếu y không đến, Sở Dịch Lan sẽ bị Trịnh Ca nói thành cái dạng gì đây?
Kết cục tự tử bên bờ biển chắc chắn không chỉ là một câu nói đơn giản như thế.
Thẩm Liên nghĩ vậy không thể ngồi yên được nữa, y chào hỏi Hoàng Giai Xán một tiếng rồi đi tìm Đới Đồng.
Đới Đồng gật đầu: "Được, cậu về nghỉ ngơi đi, sau này có việc sẽ liên hệ cậu."
Thẩm Liên luôn mãi bày tỏ lòng biết ơn, lại uống một ly. Sau đó bực bội kéo mở cổ áo sơ mi đi tới trên hành lang không người, tựa lên vách tường gọi điện thoại cho Sở Dịch Lan.
Bên kia đầu dây gần như là vừa vang lên một tiếng đã nhấc máy.
"Kết thúc rồi à?"
"Vâng." Thẩm Liên trả lời: "Anh tới đón em."
Giây tiếp theo, giọng Sở Dịch Lan trầm xuống: "Em uống rượu?"
"Uống." Thẩm Liên hít mũi, "Uống rượu."
"Em ngứa da phải không! Bác sĩ nói thế nào?"
"Sở Dịch Lan." Giọng Thẩm Liên rầu rĩ, "Anh tới đón em."
Sở Dịch Lan vốn còn ở công ty chưa có về nhà, vừa nghe vậy lập tức đứng lên, với lấy áo khoác trên chỗ tựa lưng ghế, tốc độ nói chuyện tăng nhanh: "Kiếm chỗ an toàn đợi tôi."
Thẩm Liên ngoan ngoãn: "Vâng."
Dương Bân đã bắt đầu được nghỉ phép từ hôm qua, hôm nay đi theo Sở Dịch Lan chính là Tôn Bỉnh Hách.
Tôn Bỉnh Hách nhìn thấy sắc mặt Sở Dịch Lan khó coi, suy nghĩ đầu tiên chính là: Cậu Thẩm bị bắt nạt?
Thật không dám dấu giếm, Sở Dịch Lan cũng nghĩ như vậy.
Thậm chí anh cũng đã sẵn sàng nổi cơn lôi đình mang binh đi hỏi tội rồi.
Thẩm Liên qua điện thoại từ chối đề nghị đưa về của Giang Dữu và Lý Dật, gian nan tìm được khẩu trang đeo lên, sau đó ngồi trên ghế da ở sảnh lớn Venus, hai khuỷu tay chống trên đầu gối, ánh mắt nhìn chăm chú hoa văn trên tấm gạch dưới chân, không nói lời nào.
Lúc Sở Dịch Lan đuổi tới nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Thẩm Liên như bị xung quanh vứt bỏ trông rất lẻ loi.
Cơn giận trong Sở Dịch Lan lập tức trào dâng.
Trước mắt xuất hiện một đôi giày da cao cấp, Thẩm Liên ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ra ý cười: "Anh đến rồi?"
Y lắc lư đứng lên, Sở Dịch Lan lập tức đỡ lấy bờ vai của y, giọng nói tựa như ngâm trong băng tuyết, "Ai ép em uống rượu?"
Thẩm Liên lắc đầu: "Em tự uống."
Đương nhiên Sở Dịch Lan không tin.
Đừng nói Sở gia, trợ lý Tôn bên cạnh cũng không tin. Nhưng căn cứ vào kinh nghiệm cùng những thứ nhìn thấy nghe thấy cả đời của anh ta, anh ta đã tưởng tượng ra được toàn bộ quá trình trong bữa tiệc đóng máy mà Thẩm Liên tới tham gia hôm nay rồi...
Có vai chính là Trịnh Ca, lại thêm kẻ thích gây chuyện là Ngụy Phàm Thần, có lẽ Thẩm Liên đã bị cô lập. Mà nhà đầu tư vì nể mặt Chu Đường Tư có lẽ cũng hợp tác làm khó dễ Thẩm Liên. Kết cục chính là Thẩm Liên bị mọi người nhằm vào, thay nhau mời rượu, lại nghe thấy không ít lời ra tiếng vào chói tai, danh dự bị đả kích, cuối cùng mới rời đi trước, vô cùng đáng thương ngồi nơi này chờ Sở Dịch Lan đến rước.
Tôn Bỉnh Hách càng nghĩ càng tức giận.
Thế nào, Chu Đường Tư có mặt mũi, còn sếp của anh ta không có sao?
Trợ lý Tôn nghĩ như vậy rất nóng lòng muốn thử, anh ta xoa tay chỉ chờ Sở Dịch Lan ra lệnh một tiếng là sẽ dẫn người xông vào sảnh tiệc ngay.
"Tôn Bỉnh Hách, dẫn người bao vây sảnh tiệc, lát nữa tôi đi lên." Sở Dịch Lan nói.
"Này? Khoan đã!" Ánh mắt Thẩm Liên tỉnh táo lại chút, "Anh đi lên đó làm gì? Không phải chúng ta phải về nhà sao?"
Sở Dịch Lan nhíu mày: "Ý của em là cứ bỏ qua như thế à?"
Thẩm Liên không hiểu.
Thẩm Liên nhìn xuyên qua sắc mặt âm u của Sở Dịch Lan dần nhận ra gì đó, "Không, em không có chịu uất ức."
Chân mày Sở Dịch Lan không hề nhúc nhích, rõ ràng là không tin.
Đúng lúc này, nam số ba Lý Hải Thành đi từ bên trong ra. Tôn Bỉnh Hách nhìn thấy, tiếp một câu: "Sếp, em đi hỏi thử."
Đương nhiên Lý Hải Thành đã từng gặp Tôn Bỉnh Hách rồi. Lúc ấy, người này ở trường quay dựa vào một cái miệng khiến mấy kẻ đến gây chuyện đều phải nhượng bộ. Mà Lý Hải Thành cũng hơi rén cho nên khi Tôn Bỉnh Hách sải bước đi tới, anh ta vô thức muốn xoay người đi trở về thang máy.
Tôn Bỉnh Hách có thể lăn lộn tới vị trí hôm nay chắc chắn không phải người bình thường. Kỹ xảo nói chuyện cao siêu cùng với khí thế hơn người, giúp đỡ sếp mình trong thời gian ngắn có được tiếng nói, cộng thêm ánh mắt coi thường của "học thần" dành cho bọn người phàm, cho nên chỉ sau vài ba câu gặng hỏi, Lý Hải Thành cái gì cũng nói ra hết.
Trong mắt Lý Hải Thành, Tôn Bỉnh Hách là trợ lý của Thẩm Liên cho nên nói ra cũng chẳng có gì đáng trách.
Tôn Bỉnh Hách càng nghe mà sắc mặt càng quái dị.
Kịch bản này không đúng!
Thậm chí anh ta còn quay đầu lại nhìn Thẩm Liên. Nói cách khác, Thẩm Liên không chỉ không chịu thiệt, mà còn ra uy với toàn bộ những người có mặt tại hiện trường, chỉ thiếu đánh Trịnh Ca nữa thôi?
Ngoạn mục tới vậy sao?
Trợ lý Tôn vô cùng đau khổ. Tại sao lúc sáng sếp cử anh ta đến tiệc đóng máy cùng cậu Thẩm, anh ta lại từ chối vì một hợp đồng sỉ nhục chỉ số thông minh của mình chứ?
"Không còn chuyện khác, tôi về trước nhé?" Lý Hải Thành chỉ vào thang máy. Anh ta cảm thấy vẫn nên chờ bạn cùng về sẽ an toàn hơn.
Tôn Bỉnh Hách gật đầu: "Ừ, anh đi đi."
Lý Hải Thành chạy như bay, cũng chưa chú ý tới Thẩm Liên và Sở Dịch Lan ở phía xa xa.
"Sếp, về nhà thôi." Tôn Bỉnh Hách đến gần nói: "Cậu Thẩm không chịu thiệt."
Sở Dịch Lan mất hứng, "Dáng vẻ này là không chịu thiệt đó hả?"
"Chịu thôi!" Thẩm Liên men say dâng lên, lẩm bẩm, "Con mẹ nó, là do trường hợp không cho phép, chứ không hôm nay Trịnh Ca chắc chắn phải chết!"
Sở Dịch Lan: "?"
Tôn Bỉnh Hách: "..." Anh xem xem.
Sở Dịch Lan cởi áo vest khoác lên vai Thẩm Liên, che chở y đi về phía bãi để xe vừa nghe Tôn Bỉnh Hách báo cáo.
Chân mày Sở gia đang nhíu chặt dần giãn ra, đến cuối cùng toàn bộ lửa giận đã tan mất, muốn cười lại không cười mà trầm giọng hỏi Thẩm Liên: "Sao lại muốn đánh cậu ta?"
"Miệng anh ta quá dơ!" Thẩm Liên không kiên nhẫn.
Lý Hải Thành không có nói rõ chuyện này nhưng không quan trọng, Sở Dịch Lan có thể tự tra được.
Tôn Bỉnh Hách lái xe. Thẩm Liên ngồi hàng ghế sau tựa vào trong ngực Sở Dịch Lan, cũng không ngủ mà vòng hai tay ôm lấy eo người đàn ông, đôi mắt khép hờ.
Sở Dịch Lan chú ý tới, nhẹ giọng hỏi: "Đang nghĩ cái gì?"
"Nghĩ sao mà anh dễ bị lừa quá vậy." Thẩm Liên tiếp lời.
"Đừng mắng người."
"Sự thật là vậy mà." Thẩm Liên than thở, ngửa đầu hôn lên cổ Sở Dịch Lan, "Trịnh Ca nói gì cũng tin."
Sở Dịch Lan không hiểu nửa câu sau nhưng anh lại có thể chân thật cảm nhận được sự đau tiếc cùng với khổ sở trong nụ hôn này.
Sở Dịch Lan chợt hiểu ra, đây mới là nguyên nhân khiến Thẩm Liên rầu rĩ.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro