Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 52
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Thẩm Liên liếc nhìn Trịnh Ca một cái lập tức dời mắt đi, xoay người đi tìm đạo diễn Đới.
Đới Đồng đã bị mời rượu hai vòng, lúc này như đi trên mây, giọng cũng vô thức to lên, kéo lấy Thẩm Liên vỗ vai y giới thiệu với những người xung quanh: "Đây là điều ngạc nhiên nhất sau khi tôi khởi động máy, chờ 'Lệ Khoan' xuất hiện thì mọi người sẽ biết."
Thẩm Liên khiêm tốn cười nhẹ, mời rượu các biên kịch nhà sản xuất, còn có nhà đầu tư.
Dưới ngọn đèn, thanh niên cúi đầu, môi khẽ chạm vành ly, rũ mắt, tựa như một bức tượng điêu khắc lưu ly xinh đẹp.
"Đạo diễn Đới." Tiếng Trịnh Ca vang lên từ sau lưng.
Là diễn viên chính, hắn ta đương nhiên sẽ được mọi người vây quanh, càng đừng nói sau lưng còn có Chu Đường Tư giúp thông đường tìm tài nguyên.
Nhưng cảnh tượng giờ phút này hơi kỳ lạ.
Đổi thành trước đây, Thẩm Liên nhút nhát tự ti đứng bên cạnh Trịnh Ca như đứng giữa ánh hào quang vạn trượng cũng không dám ngẩng đầu lên, chỉ có thể cô đơn rời đi trong tiếng chúc mừng không thuộc về mình.
Nhưng hiện giờ cho dù là ai nhìn đều cảm thấy Thẩm Liên quá chói mắt...
Trịnh Ca nhận thấy ánh mắt sâu xa của mọi người, khẽ mím môi.
"Đạo diễn Đới, mọi người trò chuyện nhé, tôi đi nhìn xem Hoàng quý phi." Thẩm Liên không chào hỏi Trịnh Ca, tìm cái cớ rời đi.
Nói đùa, không chừng giây tiếp theo Chu Đường Tư sẽ xuất hiện, để cho 'vua tưởng tượng' đó nhìn thấy y đứng bên cạnh cục cưng của gã, biết đâu gã lại phát bệnh nữa.
Mà Thẩm Liên cũng không biết chuyện lúc ấy ở thành phố Lận, Trịnh Ca nhờ Sở Dịch Lan giúp đỡ. Cho nên sự chuyển biến trong tâm trạng Trịnh Ca còn ngoạn mục hơn trong tưởng tượng của y nhiều.
"Anh Trịnh, Sở tổng nói sau này không cần chuyển tin tức của ngài cho anh ấy nữa. Cho nên đây là lần cuối cùng tôi nhận cuộc gọi từ ngài, chúc cho con đường diễn viên của ngài được thuận lợi và nổi tiếng, tạm biệt."
Câu nói này của thư ký Thôi rơi vào trong tai Trịnh Ca không khác gì sét đánh giữa trời quang.
Thật ra Trịnh Ca có thể cảm giác được có vài thứ đang rời đi, đang không trong tầm kiểm soát. Thứ hắn ta có thể kể tới chính là thái độ của Sở Dịch Lan. Đầu tiên là kéo hắn ta vào sổ đen, tới bây giờ lại càng không giúp dù chỉ là việc nhỏ, thái độ thản nhiên vạch rõ giới hạn.
Trịnh Ca thừa nhận, hắn ta thấy rất khó chịu.
Dù sao trong nhận thức của Trịnh Ca, hắn ta đưa ra điều kiện gì, Sở Dịch Lan có thể sẽ do dự nhưng chắc chắn sẽ không từ chối.
Mà có vài người trong giới của Chu Đường Tư đều đang nói, bây giờ Thẩm Liên đang cùng với Sở Dịch Lan.
Trước đó không lâu, Đới Khang Nhạc cũng nhắc nhở hắn ta qua điện thoại: "Hình như Sở tổng là thật lòng với Thẩm Liên, tớ tận mắt nhìn thấy!"
Lúc ấy đầu óc Trịnh Ca rất hỗn loạn, vô thức đáp lại một câu: "Có lẽ là giả vờ cho tớ xem."
"Cậu không có ở đó thì người ta lại giả vờ cho cậu xem làm gì?" Đới Khang Nhạc cảm thấy Trịnh Ca tự tin quá trớn, "Thôi bỏ đi, dù sao bạn trai chính thức của cậu là Chu Đường Tư. Tớ chỉ nói cho cậu biết vậy thôi nhưng tốt nhất phải giữ Sở Dịch Lan lại, bởi vì những kẻ có tiền đều không có tim. Cậu biết chứ?"
Trịnh Ca buồn bực ngắt điện thoại.
Tiếp theo đó là chuyện Thẩm Liên cứu người lên hot search, fan đi bình luận chỉ trích khiến hắn ta bị người qua đường mắng thật lâu, nói hắn ta là "Bình hoa đáng ghét", "Trong đầu chỉ có yêu đương".
Mỗi một chuyện gộp lại, đều không thể tránh khỏi hai chữ "Thẩm Liên".
Cho dù trong bữa tiệc đóng máy hôm nay, Thẩm Liên cũng vô cùng nổi bật.
Trịnh Ca từng cho rằng, cả đời này hắn ta đều sẽ không để Thẩm Liên trong lòng. Năm đó trong cuộc thi tuyển chọn... Thời kì người này được hào quang chiếu rọi đã qua đi. Cộng với sự giày vò chèn ép không ngừng của Chu Đường Tư cũng khiến Thẩm Liên mất đi sự kiêu ngạo vốn có. Mà người đứng dưới trung tâm ánh đèn hiện giờ, chính là hắn ta.
Trịnh Ca nhìn Thẩm Liên chìm sâu vào bùn lầy, không khỏi sinh ra chút đồng cảm nhưng sự đồng cảm này phải được xây dựng trên nỗi đau của người khác.
Được vầng sáng hiền hòa cùng tốt đẹp không ngừng chiếu rọi trên người trong thời gian lâu rồi, Trịnh Ca cũng cho rằng bản thân chính là người như vậy.
Nhưng trên thực tế, chỉ cần Thẩm Liên hơi có chút nhen nhóm muốn vùng dậy, thì cuộc sống hàng ngày của hắn ta sẽ khó mà được yên ổn.
Tâm trạng Trịnh Ca không tốt, cho dù Chu Đường Tư có dỗ dành thế nào cũng không có tác dụng. Cuối cùng trong một lần Chu Đường Tư không còn nhẫn nại được nữa, cũng không biết Trịnh Ca nghĩ thế nào lại nói một câu: "Nếu là anh Dịch Lan, nhất định sẽ nghiêm túc nghe tôi nói hết câu."
Trịnh Ca muốn hối hận cũng không còn kịp, sắc mặt Chu Đường Tư thay đổi ngay lập tức, đá môn rời đi.
Sau đó hai người chiến tranh lạnh tới tận hôm nay.
Cho dù nói thế nào, Trịnh Ca cũng cảm thấy tình trạng hiện giờ vô cùng gay go.
Thẩm Liên chui vào giữa nhóm diễn viên nữ kiếm ăn, đã ăn tới miếng bánh ngọt thứ tư. Hoàng Giai Xán không thể nhịn được nữa: "Cậu không đi uống rượu à?"
"Không đi." Thẩm Liên lắc đầu, "Tôi mà say rượu thì tay chân không được ngoan."
Hoàng Giai Xán vui vẻ: "Cậu có thể không ngoan với ai?"
Thẩm Liên cười khẽ một tiếng.
Đợi tới lúc Thẩm Liên bắt đầu lia mắt tới khay đựng trái cây, Ngụy Phàm Thần mới chậm rãi tới muộn.
Sắc mặt Ngụy Phàm Thần ảm đạm, còn ảm đạm hơn Trịnh Ca. Từ bắt đầu quay phim đã bị đạo diễn Đới mắng, biểu hiện không tốt trở về lại bị người đại diện mắng, không có vật làm nền là Thẩm Liên cũng không có lý do tới gần Chu Đường Tư, tài nguyên lại bị cắt đứt. Đây cũng là một kẻ xui xẻo.
Ngụy Phàm Thần nhìn thấy Thẩm Liên không khỏi trở mắt lên tới bầu trời.
Hoàng Giai Xán: "Cậu ta bệnh à?"
"Đừng xen vào." Thẩm Liên cười nói: "Nhìn thấy tôi mà khó chịu là được. Có thể làm cho người đáng ghét vui sướng là tôi vô năng."
Hoàng Giai Xán rất khâm phục tính cách này của Thẩm Liên.
Trong bữa tiệc, các diễn viên đều phải đi mời rượu, Thẩm Liên không trốn được.
Y và Hoàng Giai Xán đã điều phối rượu trước mười phút. Dùng champagne, bia trái cây cùng với loại cocktail có độ cồn thấp pha trộn lại với nhau theo tỉ lệ. Mùi hương tỏa ra gần giống như rượu trắng.
Lúc ấy, Hoàng Giai Xán đã rất sợ hãi.
Thẩm Liên chia cho cô ấy một nửa, nhỏ giọng nói: "Cứ yên tâm uống, đừng sợ, thứ này không say được."
Hoàng Giai Xán: "Cậu học từ đâu vậy?"
"Tự nghĩ ra lúc nhàm chán." Thẩm Liên tiếp lời. Ở đời trước, lúc y bận rộn nhất uống rượu đến không thể phân biệt được phương hướng, không nghĩ ra chút biện pháp thì dạ dày phải bị thủng vào viện nằm mất.
Thẩm Liên cười tủm tỉm nếm một ngụm, rất ngọt.
Một nhà đầu tư chạm ly với Hoàng Giai Xán. Không ngờ Hoàng Giai Xán một hơi uống cạn sạch, lại còn lộn ngược cái ly tỏ vẻ không dư một giọt nào, anh cũng đừng qua loa cho qua chuyện.
Đối phương vội vàng uống nửa ly rượu trắng, dùng dáng vẻ chỉ thiếu chút đã nôn cả tim gan ra khen Hoàng Giai Xán nữ trung hào kiệt. Hoàng Giai Xán đối phó xong bắn cho Thẩm Liên một ánh mắt biết ơn, nghĩ thầm, lát nữa phải xin cách điều phối rượu này mới được!
Quay qua quay lại cũng không thể tránh khỏi, các diễn viên chính lại phải ngồi cùng nhau.
Dựa theo độ nổi tiếng, Trịnh Ca ngồi ở chính giữa, bên cạnh là Hoàng Giai Xán, Thẩm Liên ở bên phải sô pha. Y cũng không nói lời nào mà chỉ im lặng lắng nghe, thường thường mò vài hạt dưa ăn.
Thẩm Liên nói không sai, y càng như vậy thì Ngụy Phàm Thần và Trịnh Ca lại càng không thoải mái.
Khi trước vì ý đồ của Ngụy Phàm Thần mà Trịnh Ca vẫn lưu ý tới gã, bây giờ thì hay rồi, không biết hai người bắt đầu đứng cùng mặt trận từ khi nào.
"Này Trịnh Ca, gần đây Sở tổng không liên lạc với anh sao?" Ngụy Phàm Thần đè thấp giọng nhưng trong đó lại tràn ngập cười nhạo.
Sắc mặt Trịnh Ca khẽ biến, phiền chán người này chọc vào chỗ đau của mình. Nhưng giây tiếp theo, Trịnh Ca nhìn Thẩm Liên lại nhớ tới lời đồn đãi mình nghe gần đây, đột nhiên thay đổi suy nghĩ.
"Không liên lạc." Trịnh Ca nói: "Chu Đường Tư nhà tôi rất hay ghen."
Một ít người biết chuyện bắt đầu đùa giỡn, tỏ vẻ lại phát cẩu lương.
Thẩm Liên chậm rãi uống trà, dù gì y cũng không ăn miếng cẩu lương này.
Thẩm Liên liếc nhìn Trịnh Ca một cái lập tức dời mắt đi, xoay người đi tìm đạo diễn Đới.
Đới Đồng đã bị mời rượu hai vòng, lúc này như đi trên mây, giọng cũng vô thức to lên, kéo lấy Thẩm Liên vỗ vai y giới thiệu với những người xung quanh: "Đây là điều ngạc nhiên nhất sau khi tôi khởi động máy, chờ 'Lệ Khoan' xuất hiện thì mọi người sẽ biết."
Thẩm Liên khiêm tốn cười nhẹ, mời rượu các biên kịch nhà sản xuất, còn có nhà đầu tư.
Dưới ngọn đèn, thanh niên cúi đầu, môi khẽ chạm vành ly, rũ mắt, tựa như một bức tượng điêu khắc lưu ly xinh đẹp.
"Đạo diễn Đới." Tiếng Trịnh Ca vang lên từ sau lưng.
Là diễn viên chính, hắn ta đương nhiên sẽ được mọi người vây quanh, càng đừng nói sau lưng còn có Chu Đường Tư giúp thông đường tìm tài nguyên.
Nhưng cảnh tượng giờ phút này hơi kỳ lạ.
Đổi thành trước đây, Thẩm Liên nhút nhát tự ti đứng bên cạnh Trịnh Ca như đứng giữa ánh hào quang vạn trượng cũng không dám ngẩng đầu lên, chỉ có thể cô đơn rời đi trong tiếng chúc mừng không thuộc về mình.
Nhưng hiện giờ cho dù là ai nhìn đều cảm thấy Thẩm Liên quá chói mắt...
Trịnh Ca nhận thấy ánh mắt sâu xa của mọi người, khẽ mím môi.
"Đạo diễn Đới, mọi người trò chuyện nhé, tôi đi nhìn xem Hoàng quý phi." Thẩm Liên không chào hỏi Trịnh Ca, tìm cái cớ rời đi.
Nói đùa, không chừng giây tiếp theo Chu Đường Tư sẽ xuất hiện, để cho 'vua tưởng tượng' đó nhìn thấy y đứng bên cạnh cục cưng của gã, biết đâu gã lại phát bệnh nữa.
Mà Thẩm Liên cũng không biết chuyện lúc ấy ở thành phố Lận, Trịnh Ca nhờ Sở Dịch Lan giúp đỡ. Cho nên sự chuyển biến trong tâm trạng Trịnh Ca còn ngoạn mục hơn trong tưởng tượng của y nhiều.
"Anh Trịnh, Sở tổng nói sau này không cần chuyển tin tức của ngài cho anh ấy nữa. Cho nên đây là lần cuối cùng tôi nhận cuộc gọi từ ngài, chúc cho con đường diễn viên của ngài được thuận lợi và nổi tiếng, tạm biệt."
Câu nói này của thư ký Thôi rơi vào trong tai Trịnh Ca không khác gì sét đánh giữa trời quang.
Thật ra Trịnh Ca có thể cảm giác được có vài thứ đang rời đi, đang không trong tầm kiểm soát. Thứ hắn ta có thể kể tới chính là thái độ của Sở Dịch Lan. Đầu tiên là kéo hắn ta vào sổ đen, tới bây giờ lại càng không giúp dù chỉ là việc nhỏ, thái độ thản nhiên vạch rõ giới hạn.
Trịnh Ca thừa nhận, hắn ta thấy rất khó chịu.
Dù sao trong nhận thức của Trịnh Ca, hắn ta đưa ra điều kiện gì, Sở Dịch Lan có thể sẽ do dự nhưng chắc chắn sẽ không từ chối.
Mà có vài người trong giới của Chu Đường Tư đều đang nói, bây giờ Thẩm Liên đang cùng với Sở Dịch Lan.
Trước đó không lâu, Đới Khang Nhạc cũng nhắc nhở hắn ta qua điện thoại: "Hình như Sở tổng là thật lòng với Thẩm Liên, tớ tận mắt nhìn thấy!"
Lúc ấy đầu óc Trịnh Ca rất hỗn loạn, vô thức đáp lại một câu: "Có lẽ là giả vờ cho tớ xem."
"Cậu không có ở đó thì người ta lại giả vờ cho cậu xem làm gì?" Đới Khang Nhạc cảm thấy Trịnh Ca tự tin quá trớn, "Thôi bỏ đi, dù sao bạn trai chính thức của cậu là Chu Đường Tư. Tớ chỉ nói cho cậu biết vậy thôi nhưng tốt nhất phải giữ Sở Dịch Lan lại, bởi vì những kẻ có tiền đều không có tim. Cậu biết chứ?"
Trịnh Ca buồn bực ngắt điện thoại.
Tiếp theo đó là chuyện Thẩm Liên cứu người lên hot search, fan đi bình luận chỉ trích khiến hắn ta bị người qua đường mắng thật lâu, nói hắn ta là "Bình hoa đáng ghét", "Trong đầu chỉ có yêu đương".
Mỗi một chuyện gộp lại, đều không thể tránh khỏi hai chữ "Thẩm Liên".
Cho dù trong bữa tiệc đóng máy hôm nay, Thẩm Liên cũng vô cùng nổi bật.
Trịnh Ca từng cho rằng, cả đời này hắn ta đều sẽ không để Thẩm Liên trong lòng. Năm đó trong cuộc thi tuyển chọn... Thời kì người này được hào quang chiếu rọi đã qua đi. Cộng với sự giày vò chèn ép không ngừng của Chu Đường Tư cũng khiến Thẩm Liên mất đi sự kiêu ngạo vốn có. Mà người đứng dưới trung tâm ánh đèn hiện giờ, chính là hắn ta.
Trịnh Ca nhìn Thẩm Liên chìm sâu vào bùn lầy, không khỏi sinh ra chút đồng cảm nhưng sự đồng cảm này phải được xây dựng trên nỗi đau của người khác.
Được vầng sáng hiền hòa cùng tốt đẹp không ngừng chiếu rọi trên người trong thời gian lâu rồi, Trịnh Ca cũng cho rằng bản thân chính là người như vậy.
Nhưng trên thực tế, chỉ cần Thẩm Liên hơi có chút nhen nhóm muốn vùng dậy, thì cuộc sống hàng ngày của hắn ta sẽ khó mà được yên ổn.
Tâm trạng Trịnh Ca không tốt, cho dù Chu Đường Tư có dỗ dành thế nào cũng không có tác dụng. Cuối cùng trong một lần Chu Đường Tư không còn nhẫn nại được nữa, cũng không biết Trịnh Ca nghĩ thế nào lại nói một câu: "Nếu là anh Dịch Lan, nhất định sẽ nghiêm túc nghe tôi nói hết câu."
Trịnh Ca muốn hối hận cũng không còn kịp, sắc mặt Chu Đường Tư thay đổi ngay lập tức, đá môn rời đi.
Sau đó hai người chiến tranh lạnh tới tận hôm nay.
Cho dù nói thế nào, Trịnh Ca cũng cảm thấy tình trạng hiện giờ vô cùng gay go.
Thẩm Liên chui vào giữa nhóm diễn viên nữ kiếm ăn, đã ăn tới miếng bánh ngọt thứ tư. Hoàng Giai Xán không thể nhịn được nữa: "Cậu không đi uống rượu à?"
"Không đi." Thẩm Liên lắc đầu, "Tôi mà say rượu thì tay chân không được ngoan."
Hoàng Giai Xán vui vẻ: "Cậu có thể không ngoan với ai?"
Thẩm Liên cười khẽ một tiếng.
Đợi tới lúc Thẩm Liên bắt đầu lia mắt tới khay đựng trái cây, Ngụy Phàm Thần mới chậm rãi tới muộn.
Sắc mặt Ngụy Phàm Thần ảm đạm, còn ảm đạm hơn Trịnh Ca. Từ bắt đầu quay phim đã bị đạo diễn Đới mắng, biểu hiện không tốt trở về lại bị người đại diện mắng, không có vật làm nền là Thẩm Liên cũng không có lý do tới gần Chu Đường Tư, tài nguyên lại bị cắt đứt. Đây cũng là một kẻ xui xẻo.
Ngụy Phàm Thần nhìn thấy Thẩm Liên không khỏi trở mắt lên tới bầu trời.
Hoàng Giai Xán: "Cậu ta bệnh à?"
"Đừng xen vào." Thẩm Liên cười nói: "Nhìn thấy tôi mà khó chịu là được. Có thể làm cho người đáng ghét vui sướng là tôi vô năng."
Hoàng Giai Xán rất khâm phục tính cách này của Thẩm Liên.
Trong bữa tiệc, các diễn viên đều phải đi mời rượu, Thẩm Liên không trốn được.
Y và Hoàng Giai Xán đã điều phối rượu trước mười phút. Dùng champagne, bia trái cây cùng với loại cocktail có độ cồn thấp pha trộn lại với nhau theo tỉ lệ. Mùi hương tỏa ra gần giống như rượu trắng.
Lúc ấy, Hoàng Giai Xán đã rất sợ hãi.
Thẩm Liên chia cho cô ấy một nửa, nhỏ giọng nói: "Cứ yên tâm uống, đừng sợ, thứ này không say được."
Hoàng Giai Xán: "Cậu học từ đâu vậy?"
"Tự nghĩ ra lúc nhàm chán." Thẩm Liên tiếp lời. Ở đời trước, lúc y bận rộn nhất uống rượu đến không thể phân biệt được phương hướng, không nghĩ ra chút biện pháp thì dạ dày phải bị thủng vào viện nằm mất.
Thẩm Liên cười tủm tỉm nếm một ngụm, rất ngọt.
Một nhà đầu tư chạm ly với Hoàng Giai Xán. Không ngờ Hoàng Giai Xán một hơi uống cạn sạch, lại còn lộn ngược cái ly tỏ vẻ không dư một giọt nào, anh cũng đừng qua loa cho qua chuyện.
Đối phương vội vàng uống nửa ly rượu trắng, dùng dáng vẻ chỉ thiếu chút đã nôn cả tim gan ra khen Hoàng Giai Xán nữ trung hào kiệt. Hoàng Giai Xán đối phó xong bắn cho Thẩm Liên một ánh mắt biết ơn, nghĩ thầm, lát nữa phải xin cách điều phối rượu này mới được!
Quay qua quay lại cũng không thể tránh khỏi, các diễn viên chính lại phải ngồi cùng nhau.
Dựa theo độ nổi tiếng, Trịnh Ca ngồi ở chính giữa, bên cạnh là Hoàng Giai Xán, Thẩm Liên ở bên phải sô pha. Y cũng không nói lời nào mà chỉ im lặng lắng nghe, thường thường mò vài hạt dưa ăn.
Thẩm Liên nói không sai, y càng như vậy thì Ngụy Phàm Thần và Trịnh Ca lại càng không thoải mái.
Khi trước vì ý đồ của Ngụy Phàm Thần mà Trịnh Ca vẫn lưu ý tới gã, bây giờ thì hay rồi, không biết hai người bắt đầu đứng cùng mặt trận từ khi nào.
"Này Trịnh Ca, gần đây Sở tổng không liên lạc với anh sao?" Ngụy Phàm Thần đè thấp giọng nhưng trong đó lại tràn ngập cười nhạo.
Sắc mặt Trịnh Ca khẽ biến, phiền chán người này chọc vào chỗ đau của mình. Nhưng giây tiếp theo, Trịnh Ca nhìn Thẩm Liên lại nhớ tới lời đồn đãi mình nghe gần đây, đột nhiên thay đổi suy nghĩ.
"Không liên lạc." Trịnh Ca nói: "Chu Đường Tư nhà tôi rất hay ghen."
Một ít người biết chuyện bắt đầu đùa giỡn, tỏ vẻ lại phát cẩu lương.
Thẩm Liên chậm rãi uống trà, dù gì y cũng không ăn miếng cẩu lương này.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro