Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 31
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Thứ Thẩm Liên dựa vào chính là sự linh hoạt của cơ thể và ghi nhớ từ cơ bắp.
Y từng có một giấc mộng, tên là tu tiên.Cho nên sau khi trở thành diễn viên đã được thỏa đam mê một hồi. Bản thân thích lại cộng thêm luyện tập giúp Thẩm Liên dù là phải treo dây cáp hay là diễn cảnh đánh võ cũng có tiếng là lưu loát phóng khoáng, cảnh đẹp ý vui.
Thẩm Liên bày sẵn tư thế nửa quỳ trên bàn, nghe thấy chỉ đạo võ thuật hô "Một, hai, ba, bắt đầu!", lập tức theo đà của dây cáp nhảy lên cao!
Lúc y nghiêng người nhảy lên dứt khoát mạnh mẽ, tóm lấy cổ diễn viên quần chúng từ phía sau, gương mặt âm u ném người ra. Dựa theo kịch bản thì phía trước còn có kẻ địch, Thẩm Liên cầm đao xoay một vòng tại chỗ. Vạt áo nhiều lớp của phi ngư phục tản ra thành một đóa hoa đều đặn cân xứng giữa không trung. Y theo đà đá bay cái bàn, khom người xuống thấp, lấy sống dao đặt trên vai, bàn tay nắm thật chặt chuôi đao làm ra một tư thế tấn công.
Lệ Khoan lại "sống".
Giây tiếp theo, Thẩm Liên lùi nhanh về sau hai bước, né tránh đợt công kích tiếp theo, rồi tạo thành một chữ mã xinh đẹp ở giữa không trung.
Phân cảnh kết thúc.
Chỉ đạo võ thuật há hốc mồm, một, một lần đã qua?!
Hiện trường lặng ngắt như tờ.
Cảnh đánh võ xinh đẹp như vậy, nhìn trên ti vi thôi cũng đã thấy kích thích chứ đừng nói là ngay trước mặt.
Thẩm Liên thu lại cảm xúc, cười hỏi chỉ đạo võ thuật: "Thế nào?"
Chỉ đạo võ thuật không nói gì, mà nhìn về phía Đới Đồng.
Đới Đồng mất mấy giây không nói chuyện, sau đó cười khẽ một tiếng: "Thằng nhóc nhà cậu..."
"Muốn đánh thì đánh." Đới Đồng nói, "Đánh rất đẹp, sẽ có ích cho con đường diễn xuất trong tương lai của cậu."
Thẩm Liên đáp lại một câu "Vâng".
Thẩm Liên đặt đạo cụ xuống, cầm lấy cái ly của mình, kết quả không còn nước. Y đang định đi rót thì chợt nghe thấy một giọng nam hiền hòa, "Thầy Thẩm, để tôi."
Thẩm Liên ngẩng đầu, là một gương mặt xa lạ.
Đối phương cười giải thích: "Tôi là trợ lý mới do Hồ Khải Lam phá tới."
Người này...
Ai không biết còn tưởng là Hồ Khải Lam đưa người trong ban giám đốc công ty tới đấy.
Thẩm Liên: "Anh tên gì?"
"Họ Tôn, Tôn Bỉnh Hách. Bỉnh trong lo liệu, Hách trong hiển hách."
Gương mặt Tôn Bỉnh Hách trắng nõn, ăn mặc vừa người, đi trên đường sẽ có không ít người quay đầu nhìn lại. Tây trang giày da trên người lại mang tới một loại cảm giác thong dong nhàn nhã.
"Anh... Mới vừa họp về à?" Thẩm Liên tò mò.
"Đúng." Tôn Bỉnh Hách nói: "Lát nữa tôi đi thay ra ngay."
Thẩm Liên gật đầu, "Được, thời gian tới phải làm phiền anh rồi."
"Chuyện nên làm."
Tôn Bỉnh Hách rót nước cho Thẩm Liên rồi mới xách một cái vali nhỏ đi theo nhân viên đoàn phim tới nơi nghỉ ngơi của trợ lý. Chưa bao lâu đã quay trở lại, anh ta đã thay quần túi hộp màu nâu cùng áo thun trắng. Nhưng không biết vì sao lại rất giống hình tượng một sinh viên xuất sắc, im lặng ôm đồm hết toàn bộ giải thưởng trong khuôn viên trường đại học.
Tôn Bỉnh Hách cười nhẹ, tập trung xem Thẩm Liên quay phim.
Lại một cảnh diễn đánh võ của Thẩm Liên kết thúc, gần như là một lần đã qua, cái gì cũng ổn nhưng đổ mồ hôi quá nhiều. Tôn Bỉnh Hách đã sớm chuẩn bị nước sôi với độ ấm vừa phải cùng khăn lông ướt.
Thẩm Liên lau mồ hôi trên cổ, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Tôn Bỉnh Hách: "Anh đang chụp tôi hả?"
Tôn Bỉnh Hách cầm điện thoại sửng sốt rồi lập tức cười, đưa điện thoại tới trước, ý bảo Thẩm Liên có thể kiểm tra. "Hồ Khải Lam muốn biết tình hình của thầy Thẩm trên trường quay."
Đối với câu giải thích này, trong lòng Thẩm Liên thấy là lạ nhưng cũng không nghi ngờ, gật đầu tiếp tục đi quay phim.
Chắc chắn Hồ Khải Lam đã dặn dò phải giữ bí mật gì đó, cho nên y không cần phải nói lại.
Thật ra nếu Thẩm Liên nhận lấy điện thoại nhìn thử thì sẽ phát hiện khung trò chuyện không liên quan gì tới Hồ Khải Lam cả.
[Sếp, chỉ có thầy Thẩm là không cần diễn viên đóng thế thôi, rất nỗ lực.]
[Tấm ảnh này là vừa mới quay, diễn rất đạt.]
[Sếp, có trợ lý của một nghệ sĩ đã bắt đầu khiêu khích em lần thứ ba rồi, em cự lại được không?]
Bên kia trả lời: [Được.]
Tôn Bỉnh Hách tắt điện thoại, lộ ra một nụ cười có thể nói như gió mùa xuân.
Bên kia, Sở Dịch Lan luôn mãi do dự, cuối cùng vẫn lưu hình xuống.
Thậm chí Sở gia còn tạo một album riêng.
Không quan tâm sắc mặt 'thối' tới cỡ nào, thể hiện ra không thèm để ý tới bao nhiêu, chỉ cần xem hành động là hiểu ngay.
Sau khi cảnh quay chung với Lý Hải Thành kết thúc, mới vừa nghe hô "Cắt!" thì đã có một tiếng nức nở rõ ràng vang lên.
Là trợ lý của Ngụy Phàm Thần.
Mà người đứng bên cạnh trợ lý của Ngụy Phàm Thần, sắc mặt ôn hòa chính là Tôn Bỉnh Hách.
Anh ta trông có vẻ rất dễ nói chuyện nhưng một khi mở miệng lại là: "Mới đó đã khóc? Đồ vô dụng."
Thẩm Liên: "..."
Mọi người: "..."
"Anh, anh Ngụy." Trợ lý nức nở đi tìm người có thể phân xử cho mình.
Ngụy Phàm Thần cũng vô cùng phối hợp, kéo lấy trợ lý đi tìm Tôn Bỉnh Hách tranh luận phải trái.
Thẩm Liên vội vàng tiến lên, "Làm sao vậy?"
"Thầy Thẩm, là thế này." Tôn Bỉnh Hách mở miệng trước: "Tôi không muốn chọc phiền phức cho ngài nhưng có quá nhiều thứ không có mắt."
Rõ ràng anh ta đang cười nhưng lại mang cảm giác nghiến răng nghiến lợi, tựa như một học sinh xuất sắc đạt điểm tuyệt đối toàn bộ các môn bỗng rơi vào giữa đám học sinh dở chỉ có ba điểm, bầu không khí ngu ngốc đó khiến anh ta cảm thấy không thể hít thở nổi.
"Cậu trợ lý này khiêu khích tôi rất nhiều lần, hỏi tôi đi theo diễn viên tuyến ba mươi tám có thấy áp lực không? Cho nên chúng tôi bắt đầu thảo luận về vấn đề này. Tôi hỏi cậu ta tốt nghiệp trường nào, nhận được giải thưởng gì rồi, sau đó vô cùng kinh ngạc phát hiện cậu ta không có cái gì cả. Tôi không hiểu một người làm bài thi toán trung học cao nhất chỉ được một trăm lẻ năm điểm thì có tư cách gì để mà kêu gào ở đây."
Có lẽ trợ lý của Ngụy Phàm Thần đã bị Tôn Bỉnh Hách chọc tức điên rồi, khóc hô một câu: "Lớp chúng tôi khi ấy chỉ có ba người hơn một trăm điểm thôi!"
"Điều đó chỉ có thể chứng minh trình độ của lớp các người vô cùng vứt đi." Tôn Bỉnh hách không hề nể mặt chút nào.
Trợ lý trừng to mắt, những giọt nước mắt mới đong đưa lại sắp rơi xuống.
Tôn Bỉnh Hách từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng cho một cú trí mạng, "Từ nhỏ tới lớn, toàn bộ bài thi toán của tôi đều là điểm tuyệt đối."
Ôi chao, vỡ đê rồi, Thẩm Liên vừa thấy nước mắt của cậu trợ lý đó tựa như là bão tố bắn ra tung toé.
Chuyện này thật con mẹ đó...
Thậm chí Thẩm Liên cũng không biết hai người là thảo luận thế nào từ chuyện "diễn viên tuyến ba mươi tám" sang tới " toán trung học", nhưng thoạt nhìn Tôn Bỉnh Hách dường như đã tiến hành đả kích đối phương trên mọi phương diện, chỉ thiếu điều viết bốn chữ "Cậu là rác rưởi" lên mặt thôi.
Đối với những người Thẩm Liên từng gặp trong đời, kỹ năng trào phúng này có thể xếp trong top ba.
Ngụy Phàm Thần muốn nói gì đó nhưng chẳng biết sao lại nhớ tới điểm toán thời trung học của mình, nó cũng vô cùng thê thảm.
Con người sẽ vô thức cảm thấy kính nể trước học tập, thậm chí là trước các học sinh quá xuất sắc. Vả lại, Tôn Bỉnh Hách còn chiếm thời cơ trước, nói rõ là do trợ lý của gã khiêu khích, có nhiều người cũng nhìn thấy, cho nên lý trí nói cho gã là tốt nhất đừng nói gì.
Tôn Bỉnh Hách chờ đợi, chờ đến phó đạo diễn đến sơ tán mọi người.
Không thú vị.
Thẩm Liên nhìn Tôn Bỉnh Hách, hít sâu một hơi: "Anh đi theo tôi."
Tới chỗ không người, Thẩm Liên xoay người lại, giọng điệu chắc nịch: "Anh không phải trợ lý bình thường bởi vì gọi cả họ tên của anh Hồ, có cần tôi gọi điện thoại xác nhận với anh ấy không?"
Tôn Bỉnh Hách không ngờ mới đó Thẩm Liên đã nhận ra, tốt quá, anh ta thích nói chuyện với người thông minh.
"Thầy Thẩm liên hệ Hồ Khải Lam cũng vậy thôi, tôi có quyền điều động trực tiếp với anh ta."
Thẩm Liên: "?"
Tôn Bỉnh Hách cười nói: "Nhưng tôi thật sự là trợ lý, Sở gia phái tôi tới."
Thẩm Liên lập tức trừng to mắt: "Anh là trợ lý của Sở Dịch Lan?"
"Trợ lý đặc biệt." Tôn Bỉnh Hách nhấn mạnh. Anh ta mới thăng chức vào nửa năm trước, không đi theo bên người như Dương Bân, Tôn Bỉnh Hách phần lớn sẽ thay Sở Dịch Lan tham dự một ít trường hợp mà Sở Dịch Lan không thể tham gia được, để bàn bạc các hợp tác quan trọng.
"Trợ lý đặc biệt" sẽ có thực quyền ngang với Phó giám đốc.
Mà Dương Bân tặng cho người này một biệt hiệu gọi là "Tôn diss diss", chỉ cần không ảnh hưởng đến hợp đồng thì Tôn Bỉnh Hách cũng sẽ 'diss' luôn cả phía đối tác.
Có thể tưởng tượng ra sức chiến đấu của anh ta.
Thứ Thẩm Liên dựa vào chính là sự linh hoạt của cơ thể và ghi nhớ từ cơ bắp.
Y từng có một giấc mộng, tên là tu tiên.Cho nên sau khi trở thành diễn viên đã được thỏa đam mê một hồi. Bản thân thích lại cộng thêm luyện tập giúp Thẩm Liên dù là phải treo dây cáp hay là diễn cảnh đánh võ cũng có tiếng là lưu loát phóng khoáng, cảnh đẹp ý vui.
Thẩm Liên bày sẵn tư thế nửa quỳ trên bàn, nghe thấy chỉ đạo võ thuật hô "Một, hai, ba, bắt đầu!", lập tức theo đà của dây cáp nhảy lên cao!
Lúc y nghiêng người nhảy lên dứt khoát mạnh mẽ, tóm lấy cổ diễn viên quần chúng từ phía sau, gương mặt âm u ném người ra. Dựa theo kịch bản thì phía trước còn có kẻ địch, Thẩm Liên cầm đao xoay một vòng tại chỗ. Vạt áo nhiều lớp của phi ngư phục tản ra thành một đóa hoa đều đặn cân xứng giữa không trung. Y theo đà đá bay cái bàn, khom người xuống thấp, lấy sống dao đặt trên vai, bàn tay nắm thật chặt chuôi đao làm ra một tư thế tấn công.
Lệ Khoan lại "sống".
Giây tiếp theo, Thẩm Liên lùi nhanh về sau hai bước, né tránh đợt công kích tiếp theo, rồi tạo thành một chữ mã xinh đẹp ở giữa không trung.
Phân cảnh kết thúc.
Chỉ đạo võ thuật há hốc mồm, một, một lần đã qua?!
Hiện trường lặng ngắt như tờ.
Cảnh đánh võ xinh đẹp như vậy, nhìn trên ti vi thôi cũng đã thấy kích thích chứ đừng nói là ngay trước mặt.
Thẩm Liên thu lại cảm xúc, cười hỏi chỉ đạo võ thuật: "Thế nào?"
Chỉ đạo võ thuật không nói gì, mà nhìn về phía Đới Đồng.
Đới Đồng mất mấy giây không nói chuyện, sau đó cười khẽ một tiếng: "Thằng nhóc nhà cậu..."
"Muốn đánh thì đánh." Đới Đồng nói, "Đánh rất đẹp, sẽ có ích cho con đường diễn xuất trong tương lai của cậu."
Thẩm Liên đáp lại một câu "Vâng".
Thẩm Liên đặt đạo cụ xuống, cầm lấy cái ly của mình, kết quả không còn nước. Y đang định đi rót thì chợt nghe thấy một giọng nam hiền hòa, "Thầy Thẩm, để tôi."
Thẩm Liên ngẩng đầu, là một gương mặt xa lạ.
Đối phương cười giải thích: "Tôi là trợ lý mới do Hồ Khải Lam phá tới."
Người này...
Ai không biết còn tưởng là Hồ Khải Lam đưa người trong ban giám đốc công ty tới đấy.
Thẩm Liên: "Anh tên gì?"
"Họ Tôn, Tôn Bỉnh Hách. Bỉnh trong lo liệu, Hách trong hiển hách."
Gương mặt Tôn Bỉnh Hách trắng nõn, ăn mặc vừa người, đi trên đường sẽ có không ít người quay đầu nhìn lại. Tây trang giày da trên người lại mang tới một loại cảm giác thong dong nhàn nhã.
"Anh... Mới vừa họp về à?" Thẩm Liên tò mò.
"Đúng." Tôn Bỉnh Hách nói: "Lát nữa tôi đi thay ra ngay."
Thẩm Liên gật đầu, "Được, thời gian tới phải làm phiền anh rồi."
"Chuyện nên làm."
Tôn Bỉnh Hách rót nước cho Thẩm Liên rồi mới xách một cái vali nhỏ đi theo nhân viên đoàn phim tới nơi nghỉ ngơi của trợ lý. Chưa bao lâu đã quay trở lại, anh ta đã thay quần túi hộp màu nâu cùng áo thun trắng. Nhưng không biết vì sao lại rất giống hình tượng một sinh viên xuất sắc, im lặng ôm đồm hết toàn bộ giải thưởng trong khuôn viên trường đại học.
Tôn Bỉnh Hách cười nhẹ, tập trung xem Thẩm Liên quay phim.
Lại một cảnh diễn đánh võ của Thẩm Liên kết thúc, gần như là một lần đã qua, cái gì cũng ổn nhưng đổ mồ hôi quá nhiều. Tôn Bỉnh Hách đã sớm chuẩn bị nước sôi với độ ấm vừa phải cùng khăn lông ướt.
Thẩm Liên lau mồ hôi trên cổ, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Tôn Bỉnh Hách: "Anh đang chụp tôi hả?"
Tôn Bỉnh Hách cầm điện thoại sửng sốt rồi lập tức cười, đưa điện thoại tới trước, ý bảo Thẩm Liên có thể kiểm tra. "Hồ Khải Lam muốn biết tình hình của thầy Thẩm trên trường quay."
Đối với câu giải thích này, trong lòng Thẩm Liên thấy là lạ nhưng cũng không nghi ngờ, gật đầu tiếp tục đi quay phim.
Chắc chắn Hồ Khải Lam đã dặn dò phải giữ bí mật gì đó, cho nên y không cần phải nói lại.
Thật ra nếu Thẩm Liên nhận lấy điện thoại nhìn thử thì sẽ phát hiện khung trò chuyện không liên quan gì tới Hồ Khải Lam cả.
[Sếp, chỉ có thầy Thẩm là không cần diễn viên đóng thế thôi, rất nỗ lực.]
[Tấm ảnh này là vừa mới quay, diễn rất đạt.]
[Sếp, có trợ lý của một nghệ sĩ đã bắt đầu khiêu khích em lần thứ ba rồi, em cự lại được không?]
Bên kia trả lời: [Được.]
Tôn Bỉnh Hách tắt điện thoại, lộ ra một nụ cười có thể nói như gió mùa xuân.
Bên kia, Sở Dịch Lan luôn mãi do dự, cuối cùng vẫn lưu hình xuống.
Thậm chí Sở gia còn tạo một album riêng.
Không quan tâm sắc mặt 'thối' tới cỡ nào, thể hiện ra không thèm để ý tới bao nhiêu, chỉ cần xem hành động là hiểu ngay.
Sau khi cảnh quay chung với Lý Hải Thành kết thúc, mới vừa nghe hô "Cắt!" thì đã có một tiếng nức nở rõ ràng vang lên.
Là trợ lý của Ngụy Phàm Thần.
Mà người đứng bên cạnh trợ lý của Ngụy Phàm Thần, sắc mặt ôn hòa chính là Tôn Bỉnh Hách.
Anh ta trông có vẻ rất dễ nói chuyện nhưng một khi mở miệng lại là: "Mới đó đã khóc? Đồ vô dụng."
Thẩm Liên: "..."
Mọi người: "..."
"Anh, anh Ngụy." Trợ lý nức nở đi tìm người có thể phân xử cho mình.
Ngụy Phàm Thần cũng vô cùng phối hợp, kéo lấy trợ lý đi tìm Tôn Bỉnh Hách tranh luận phải trái.
Thẩm Liên vội vàng tiến lên, "Làm sao vậy?"
"Thầy Thẩm, là thế này." Tôn Bỉnh Hách mở miệng trước: "Tôi không muốn chọc phiền phức cho ngài nhưng có quá nhiều thứ không có mắt."
Rõ ràng anh ta đang cười nhưng lại mang cảm giác nghiến răng nghiến lợi, tựa như một học sinh xuất sắc đạt điểm tuyệt đối toàn bộ các môn bỗng rơi vào giữa đám học sinh dở chỉ có ba điểm, bầu không khí ngu ngốc đó khiến anh ta cảm thấy không thể hít thở nổi.
"Cậu trợ lý này khiêu khích tôi rất nhiều lần, hỏi tôi đi theo diễn viên tuyến ba mươi tám có thấy áp lực không? Cho nên chúng tôi bắt đầu thảo luận về vấn đề này. Tôi hỏi cậu ta tốt nghiệp trường nào, nhận được giải thưởng gì rồi, sau đó vô cùng kinh ngạc phát hiện cậu ta không có cái gì cả. Tôi không hiểu một người làm bài thi toán trung học cao nhất chỉ được một trăm lẻ năm điểm thì có tư cách gì để mà kêu gào ở đây."
Có lẽ trợ lý của Ngụy Phàm Thần đã bị Tôn Bỉnh Hách chọc tức điên rồi, khóc hô một câu: "Lớp chúng tôi khi ấy chỉ có ba người hơn một trăm điểm thôi!"
"Điều đó chỉ có thể chứng minh trình độ của lớp các người vô cùng vứt đi." Tôn Bỉnh hách không hề nể mặt chút nào.
Trợ lý trừng to mắt, những giọt nước mắt mới đong đưa lại sắp rơi xuống.
Tôn Bỉnh Hách từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng cho một cú trí mạng, "Từ nhỏ tới lớn, toàn bộ bài thi toán của tôi đều là điểm tuyệt đối."
Ôi chao, vỡ đê rồi, Thẩm Liên vừa thấy nước mắt của cậu trợ lý đó tựa như là bão tố bắn ra tung toé.
Chuyện này thật con mẹ đó...
Thậm chí Thẩm Liên cũng không biết hai người là thảo luận thế nào từ chuyện "diễn viên tuyến ba mươi tám" sang tới " toán trung học", nhưng thoạt nhìn Tôn Bỉnh Hách dường như đã tiến hành đả kích đối phương trên mọi phương diện, chỉ thiếu điều viết bốn chữ "Cậu là rác rưởi" lên mặt thôi.
Đối với những người Thẩm Liên từng gặp trong đời, kỹ năng trào phúng này có thể xếp trong top ba.
Ngụy Phàm Thần muốn nói gì đó nhưng chẳng biết sao lại nhớ tới điểm toán thời trung học của mình, nó cũng vô cùng thê thảm.
Con người sẽ vô thức cảm thấy kính nể trước học tập, thậm chí là trước các học sinh quá xuất sắc. Vả lại, Tôn Bỉnh Hách còn chiếm thời cơ trước, nói rõ là do trợ lý của gã khiêu khích, có nhiều người cũng nhìn thấy, cho nên lý trí nói cho gã là tốt nhất đừng nói gì.
Tôn Bỉnh Hách chờ đợi, chờ đến phó đạo diễn đến sơ tán mọi người.
Không thú vị.
Thẩm Liên nhìn Tôn Bỉnh Hách, hít sâu một hơi: "Anh đi theo tôi."
Tới chỗ không người, Thẩm Liên xoay người lại, giọng điệu chắc nịch: "Anh không phải trợ lý bình thường bởi vì gọi cả họ tên của anh Hồ, có cần tôi gọi điện thoại xác nhận với anh ấy không?"
Tôn Bỉnh Hách không ngờ mới đó Thẩm Liên đã nhận ra, tốt quá, anh ta thích nói chuyện với người thông minh.
"Thầy Thẩm liên hệ Hồ Khải Lam cũng vậy thôi, tôi có quyền điều động trực tiếp với anh ta."
Thẩm Liên: "?"
Tôn Bỉnh Hách cười nói: "Nhưng tôi thật sự là trợ lý, Sở gia phái tôi tới."
Thẩm Liên lập tức trừng to mắt: "Anh là trợ lý của Sở Dịch Lan?"
"Trợ lý đặc biệt." Tôn Bỉnh Hách nhấn mạnh. Anh ta mới thăng chức vào nửa năm trước, không đi theo bên người như Dương Bân, Tôn Bỉnh Hách phần lớn sẽ thay Sở Dịch Lan tham dự một ít trường hợp mà Sở Dịch Lan không thể tham gia được, để bàn bạc các hợp tác quan trọng.
"Trợ lý đặc biệt" sẽ có thực quyền ngang với Phó giám đốc.
Mà Dương Bân tặng cho người này một biệt hiệu gọi là "Tôn diss diss", chỉ cần không ảnh hưởng đến hợp đồng thì Tôn Bỉnh Hách cũng sẽ 'diss' luôn cả phía đối tác.
Có thể tưởng tượng ra sức chiến đấu của anh ta.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro