Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 157
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Lúc cuộc gọi từ Sở Dịch Lan tới, Thẩm Liên và Tôn Bỉnh Hách đang ngồi sóng vai trên bậc thang, nhìn kiểu gì cũng thấy phờ phạc ỉu xìu.
Phải nói rằng, có thể tra tấn hai vị đây đến nỗi mất hết sức chiến đấu, Minh Lâm cũng xem như có bản lĩnh.
"A lô, cục yêu?" (*) Thẩm Liên bắt máy, xoa nắn gương mặt.
(* ='))))))) Chỗ này bản gốc là "tâm can nhi" nhưng tui thích 'cục yêu' này :)))))))
Giọng điệu ỉu xìu này, Sở Dịch Lan không thể tưởng tượng được đã xảy ra chuyện gì.
"Có người bắt nạt tụi em?"
Sở Dịch Lan nói ra lời này cũng tự thấy không tin nổi. Thẩm Liên lại thêm Tôn Bỉnh Hách, tổ hợp bá vương này, trừ anh trị được ra thì người nào tới gần người đó chết.
Kết quả, Thẩm Liên lại tiếp một câu: "Cũng gần vậy á."
Sở Dịch Lan: "Hửm?"
"Hôm nay Minh Lâm tới đoàn phim đón bạn gái của anh ta." Thẩm Liên vừa nghĩ tới hình ảnh khi nãy, cổ họng đã như bị mắc nghẹn: "Anh ta chào hỏi với em và trợ lý Tôn..."
Thẩm Liên nói đến đây lại không nói tiếp được nữa.
Sở Dịch Lan nghe một nửa như lọt vào sương mù, chỉ một Minh Lâm thì có thể làm ra cái gì?
Sau đó, giọng Tôn Bỉnh Hách từ bên đầu kia truyền đến: "Sếp, vậy mà em không biết anh là thần tượng của Minh Lâm đấy."
Chẳng hiểu sao Sở Dịch Lan lại cảm thấy rờn rợn nổi da gà: "... Nói tiếng người đi."
"Thần thái cử chỉ của anh ta, rõ ràng là học theo anh." Trong giọng Tôn Bỉnh Hách nhuốm màu đau khổ: "Anh ta bắt chước anh! Nói thật nhé, em thà đi đối mặt với bảng điểm tàn nhẫn tột cùng của cậu Phùng thì hơn."
Sở Dịch Lan: "..."
Có lẽ khi còn nhỏ Sở dịch Lan đã từng gặp Minh Lâm. Ký ức này thuộc loại mãi đến khi Minh Lâm xuất hiện thì một bóng dáng mơ hồ mới hiện lên trong đầu anh. Nhưng Sở Dịch Lan chắc chắn là hai người họ chưa từng xuất hiện cùng nhau.
"Được rồi." Sở Dịch Lan không nhìn thấy cảnh tượng đó, cũng không biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể nói: "Tôi bồi thường tiền thiệt hại tinh thần cho hai người, đừng nghĩ tới nữa."
Đợi "tiền thiệt hại" của Sở Dịch Lan ting ting vào tài khoản, chạng vạng Thẩm Liên và Tôn Bỉnh Hách cùng đi ngõ quen, mỗi người lùa hai phần gà om xì dầu.
*
Lúc trưa, Minh Lâm rước Trần Yên đi, vừa lên xe đã thu lại ý cười, không hề nói câu nào với Trần Yên, tựa như người phụ nữ bên cạnh làm anh ta mất mặt lắm vậy.
Trần Yên thầm cười lạnh nhưng vì không khiến Minh Lâm nghi ngờ, ngoài mặt vẫn phải giả vờ, nhịn cơn buồn nôn xuống tới gần làm nũng, sau khi thành công bị Minh Lâm vô tình đẩy ra, cảm thấy vừa lòng sang một bên "buồn bã đau lòng".
Nhẫn nhịn đưa Trần Yên tới nơi, Minh Lâm quay đầu báo một địa chỉ cho tài xế.
Khu biệt thự cao cấp gần kề vùng ngoại ô, mấy năm nay rất có giá. Nới này dùng "thiên nhiên", "dưỡng lão" làm quảng cáo, tuy giao thông không thuận tiện nhưng người ở được nơi này thì trong nhà không thiếu xe, cũng không thiếu tài xế.
Xe chạy theo đường núi quanh co lên cao, cuối cùng dừng trước một khu biệt thự tường trắng, có sân rộng.
Cửa không có bảo vệ nhưng người ở bên trong lại biết Minh Lâm đã tới, cánh cổng khắc hoa chạm rỗng màu nâu chậm rãi mở ra.
Minh Lâm bước xuống xe, nhìn căn biệt thự trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ vang khó hiểu.
Một loại tính chất rất kỳ quái tỏa ra từ người gã, vui vẻ tựa như đứa trẻ xa nhà hồi lâu đột nhiên biết tin người thân đã về, thậm chí khi bước lên bậc thềm Minh Lâm còn nhẹ nhàng nhảy chân sáo.
Khác với sáng ngời xa hoa bên ngoài, vừa tiến vào biệt thự lập tức có hơi lạnh phả thẳng vào mặt.
Nhà ở là nơi gom góp rất nhiều hơi người. Ở lâu dài, thông gió, quét dọn, dần dà sẽ khiến sự sống len lỏi tới mỗi một góc.
Nhưng nơi này lại khác. Ánh sáng xuyên qua ô cửa tiến vào, bụi bặm dưới luồng sáng khẽ tung bay. Tuy không tính quá trầm lặng hiu quạnh nhưng khắp nơi lại lộ ra lạnh lẽo không có tình người.
Sau khi cửa chính đóng lại, chỉ có một tia sáng từ đèn chùm pha lê trên trần lầu hai rọi xuống, vô cùng âm u.
Minh Lâm lại khẽ ngâm nga, đi lên phòng sách.
Đợi gã đứng trước cửa phòng sách, bỗng nhiên khựng lại, sau đó thu toàn bộ cảm xúc, chỉnh lại áo quần, để lộ ra cảm giác chín chắn trưởng thành, lúc này mới gõ cửa.
"Ba." Minh Lâm gọi.
Cửa phòng không khép kín, một giọng già nua khàn khàn vang lên: "Vào đi."
Minh Lâm vội vàng đẩy cửa đi vào, kết quả giây tiếp theo, một cái bình hoa bay thẳng tới trước mặt. Gã né tránh theo bản năng nhưng vách tường ở ngay bên cạnh, mảnh nhỏ bị vỡ vẫn cắt lên trên cổ và gương mặt gã.
Nhưng dù có như vậy, Minh Lâm cũng không hô lên tiếng nào, thậm chí trong đôi con ngươi rũ xuống có cảm xúc nào đó đang cuồn cuộn bốc lên.
Chỉ có người thân mới nổi giận như vậy, chắc là do mình làm sai chuyện gì rồi, Minh Lâm thầm nghĩ.
"Tại sao không đưa Thẩm Liên đó tới?"
Bên cửa sổ có một bóng người đang đứng, bởi vì ngược sáng cho nên không nhìn rõ mặt lắm, chỉ có thể đoán được là lớn tuổi, thịt nơi bả vai hơi lõm xuống, để lộ ra xương cốt gồ lên thật cao. Nhưng dù vậy, đối phương cũng cao hơn một người đàn ông đang độ tuổi thanh niên như Minh Lâm. Người nọ chống gậy, vừa nói vừa đi tới trước hai bước, có thể thấy là đi đứng không tiện lắm.
"Ba, ba yên tâm, đừng nóng nảy." Minh Lâm vươn tay lau máu chảy xuống, nhẹ giọng giải thích: "Sở Dịch Lan bảo vệ Thẩm Liên rất kỹ. Lần sau, lần sau con chắc chắn sẽ đưa người tới."
Đối phương nghe vậy hừ lạnh: "Ráng mà nắm bắt cơ hội. Nếu là Sở Dịch Lan, đã thành công ngay từ lần đầu rồi."
Lời này như khởi động một công tắc nào đó, trên mặt Minh Lâm lập tức xuất hiện tràn ngập ham muốn thắng thua. Gã bảo đảm: "Lần sau con chắc chắn sẽ làm được."
Đối phương đi về phía Minh Lâm. Vừa hoạt động mạnh một chút, thân hình đã lung lay nhưng ông ta vẫn áp sát từng bước, tới trước mặt Minh Lâm.
Minh Lâm vô thức co rụt lại, sau đó giống như muốn nhận được lời khen ngợi nào đó, gã hơi ngẩng đầu lên, trong mắt đều là chờ mong: "Ba?"
"Đừng trách ta nghiêm khắc với con." Đối phương sâu kín nói: "Con trai của ta, làm gì cũng phải hoàn mỹ. Ta từng dạy Sở Dịch Lan như vậy, bây giờ noi theo đó dạy con, đợi lấy lại thứ thuộc về chúng ta thì con đã có thể trở thành người mà con muốn trở thành nhất rồi."
Minh Lâm sốt ruột nói: "Ba, con làm hết thảy những thứ này không phải vì trở thành Sở Dịch Lan, mà là muốn trở thành con trai của ba!"
Giọng điệu gã khó nén hăng hái, giống như người đứng trước mặt không phải người phàm, mà là thần tiên vậy.
Bàn tay đối phương vốn đang sờ lên vết thương của Minh Lâm hơi khựng lại, sau đó lòng bàn tay dừng trên vai Minh Lâm, vỗ mạnh mấy cái: "Đi đi, đi ngủ một giấc, tối chúng ta cùng ăn cơm."
Minh Lâm như một tín đồ ngoan đạo, trên trán đã bắt đầu đổ mồ hôi, gã vội vàng gật đầu: "Dạ, ba!"
Ngay lúc Minh Lâm xoay người, vẻ xem thường và ghét bỏ trong mắt đối phương nồng đậm đến gần như sắp tràn ra ngoài.
Hồi lâu sau, trong không khí vang lên một tiếng cười giễu trầm thấp: "Trở thành con trai của ta?"
"Mày cũng xứng?"
Đối phương lại chống gậy, đi tới phía quầy rượu.
Ông ta nện bước chậm rãi, tự hỏi tự trả lời, trong bầu không khí lặng ngắt, nó như một lời bộc bạch đầy quỷ dị.
"Đào tạo ra Sở Dịch Lan phải tốn bao nhiêu tâm sức, các người có biết không? Một thằng oắt biến thái, tưởng có sở thích giống ta là có thể trở thành con trai của ta sao?"
Ông ta khui một chai rượu, rót nửa ly, nhấp một ngụm to, phát ra một tiếng thở dài không rõ cảm xúc.
Cuối cùng lúc ánh nắng dần dần tối xuống, trong phòng sách u ám này lại phát ra âm thanh một lần nữa: "Tao đã huỷ hoại nhiều thứ trên người mày như vậy, mày nói xem, sao mày còn sống vui vẻ được chứ hả?"
Lúc cuộc gọi từ Sở Dịch Lan tới, Thẩm Liên và Tôn Bỉnh Hách đang ngồi sóng vai trên bậc thang, nhìn kiểu gì cũng thấy phờ phạc ỉu xìu.
Phải nói rằng, có thể tra tấn hai vị đây đến nỗi mất hết sức chiến đấu, Minh Lâm cũng xem như có bản lĩnh.
"A lô, cục yêu?" (*) Thẩm Liên bắt máy, xoa nắn gương mặt.
(* ='))))))) Chỗ này bản gốc là "tâm can nhi" nhưng tui thích 'cục yêu' này :)))))))
Giọng điệu ỉu xìu này, Sở Dịch Lan không thể tưởng tượng được đã xảy ra chuyện gì.
"Có người bắt nạt tụi em?"
Sở Dịch Lan nói ra lời này cũng tự thấy không tin nổi. Thẩm Liên lại thêm Tôn Bỉnh Hách, tổ hợp bá vương này, trừ anh trị được ra thì người nào tới gần người đó chết.
Kết quả, Thẩm Liên lại tiếp một câu: "Cũng gần vậy á."
Sở Dịch Lan: "Hửm?"
"Hôm nay Minh Lâm tới đoàn phim đón bạn gái của anh ta." Thẩm Liên vừa nghĩ tới hình ảnh khi nãy, cổ họng đã như bị mắc nghẹn: "Anh ta chào hỏi với em và trợ lý Tôn..."
Thẩm Liên nói đến đây lại không nói tiếp được nữa.
Sở Dịch Lan nghe một nửa như lọt vào sương mù, chỉ một Minh Lâm thì có thể làm ra cái gì?
Sau đó, giọng Tôn Bỉnh Hách từ bên đầu kia truyền đến: "Sếp, vậy mà em không biết anh là thần tượng của Minh Lâm đấy."
Chẳng hiểu sao Sở Dịch Lan lại cảm thấy rờn rợn nổi da gà: "... Nói tiếng người đi."
"Thần thái cử chỉ của anh ta, rõ ràng là học theo anh." Trong giọng Tôn Bỉnh Hách nhuốm màu đau khổ: "Anh ta bắt chước anh! Nói thật nhé, em thà đi đối mặt với bảng điểm tàn nhẫn tột cùng của cậu Phùng thì hơn."
Sở Dịch Lan: "..."
Có lẽ khi còn nhỏ Sở dịch Lan đã từng gặp Minh Lâm. Ký ức này thuộc loại mãi đến khi Minh Lâm xuất hiện thì một bóng dáng mơ hồ mới hiện lên trong đầu anh. Nhưng Sở Dịch Lan chắc chắn là hai người họ chưa từng xuất hiện cùng nhau.
"Được rồi." Sở Dịch Lan không nhìn thấy cảnh tượng đó, cũng không biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể nói: "Tôi bồi thường tiền thiệt hại tinh thần cho hai người, đừng nghĩ tới nữa."
Đợi "tiền thiệt hại" của Sở Dịch Lan ting ting vào tài khoản, chạng vạng Thẩm Liên và Tôn Bỉnh Hách cùng đi ngõ quen, mỗi người lùa hai phần gà om xì dầu.
*
Lúc trưa, Minh Lâm rước Trần Yên đi, vừa lên xe đã thu lại ý cười, không hề nói câu nào với Trần Yên, tựa như người phụ nữ bên cạnh làm anh ta mất mặt lắm vậy.
Trần Yên thầm cười lạnh nhưng vì không khiến Minh Lâm nghi ngờ, ngoài mặt vẫn phải giả vờ, nhịn cơn buồn nôn xuống tới gần làm nũng, sau khi thành công bị Minh Lâm vô tình đẩy ra, cảm thấy vừa lòng sang một bên "buồn bã đau lòng".
Nhẫn nhịn đưa Trần Yên tới nơi, Minh Lâm quay đầu báo một địa chỉ cho tài xế.
Khu biệt thự cao cấp gần kề vùng ngoại ô, mấy năm nay rất có giá. Nới này dùng "thiên nhiên", "dưỡng lão" làm quảng cáo, tuy giao thông không thuận tiện nhưng người ở được nơi này thì trong nhà không thiếu xe, cũng không thiếu tài xế.
Xe chạy theo đường núi quanh co lên cao, cuối cùng dừng trước một khu biệt thự tường trắng, có sân rộng.
Cửa không có bảo vệ nhưng người ở bên trong lại biết Minh Lâm đã tới, cánh cổng khắc hoa chạm rỗng màu nâu chậm rãi mở ra.
Minh Lâm bước xuống xe, nhìn căn biệt thự trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ vang khó hiểu.
Một loại tính chất rất kỳ quái tỏa ra từ người gã, vui vẻ tựa như đứa trẻ xa nhà hồi lâu đột nhiên biết tin người thân đã về, thậm chí khi bước lên bậc thềm Minh Lâm còn nhẹ nhàng nhảy chân sáo.
Khác với sáng ngời xa hoa bên ngoài, vừa tiến vào biệt thự lập tức có hơi lạnh phả thẳng vào mặt.
Nhà ở là nơi gom góp rất nhiều hơi người. Ở lâu dài, thông gió, quét dọn, dần dà sẽ khiến sự sống len lỏi tới mỗi một góc.
Nhưng nơi này lại khác. Ánh sáng xuyên qua ô cửa tiến vào, bụi bặm dưới luồng sáng khẽ tung bay. Tuy không tính quá trầm lặng hiu quạnh nhưng khắp nơi lại lộ ra lạnh lẽo không có tình người.
Sau khi cửa chính đóng lại, chỉ có một tia sáng từ đèn chùm pha lê trên trần lầu hai rọi xuống, vô cùng âm u.
Minh Lâm lại khẽ ngâm nga, đi lên phòng sách.
Đợi gã đứng trước cửa phòng sách, bỗng nhiên khựng lại, sau đó thu toàn bộ cảm xúc, chỉnh lại áo quần, để lộ ra cảm giác chín chắn trưởng thành, lúc này mới gõ cửa.
"Ba." Minh Lâm gọi.
Cửa phòng không khép kín, một giọng già nua khàn khàn vang lên: "Vào đi."
Minh Lâm vội vàng đẩy cửa đi vào, kết quả giây tiếp theo, một cái bình hoa bay thẳng tới trước mặt. Gã né tránh theo bản năng nhưng vách tường ở ngay bên cạnh, mảnh nhỏ bị vỡ vẫn cắt lên trên cổ và gương mặt gã.
Nhưng dù có như vậy, Minh Lâm cũng không hô lên tiếng nào, thậm chí trong đôi con ngươi rũ xuống có cảm xúc nào đó đang cuồn cuộn bốc lên.
Chỉ có người thân mới nổi giận như vậy, chắc là do mình làm sai chuyện gì rồi, Minh Lâm thầm nghĩ.
"Tại sao không đưa Thẩm Liên đó tới?"
Bên cửa sổ có một bóng người đang đứng, bởi vì ngược sáng cho nên không nhìn rõ mặt lắm, chỉ có thể đoán được là lớn tuổi, thịt nơi bả vai hơi lõm xuống, để lộ ra xương cốt gồ lên thật cao. Nhưng dù vậy, đối phương cũng cao hơn một người đàn ông đang độ tuổi thanh niên như Minh Lâm. Người nọ chống gậy, vừa nói vừa đi tới trước hai bước, có thể thấy là đi đứng không tiện lắm.
"Ba, ba yên tâm, đừng nóng nảy." Minh Lâm vươn tay lau máu chảy xuống, nhẹ giọng giải thích: "Sở Dịch Lan bảo vệ Thẩm Liên rất kỹ. Lần sau, lần sau con chắc chắn sẽ đưa người tới."
Đối phương nghe vậy hừ lạnh: "Ráng mà nắm bắt cơ hội. Nếu là Sở Dịch Lan, đã thành công ngay từ lần đầu rồi."
Lời này như khởi động một công tắc nào đó, trên mặt Minh Lâm lập tức xuất hiện tràn ngập ham muốn thắng thua. Gã bảo đảm: "Lần sau con chắc chắn sẽ làm được."
Đối phương đi về phía Minh Lâm. Vừa hoạt động mạnh một chút, thân hình đã lung lay nhưng ông ta vẫn áp sát từng bước, tới trước mặt Minh Lâm.
Minh Lâm vô thức co rụt lại, sau đó giống như muốn nhận được lời khen ngợi nào đó, gã hơi ngẩng đầu lên, trong mắt đều là chờ mong: "Ba?"
"Đừng trách ta nghiêm khắc với con." Đối phương sâu kín nói: "Con trai của ta, làm gì cũng phải hoàn mỹ. Ta từng dạy Sở Dịch Lan như vậy, bây giờ noi theo đó dạy con, đợi lấy lại thứ thuộc về chúng ta thì con đã có thể trở thành người mà con muốn trở thành nhất rồi."
Minh Lâm sốt ruột nói: "Ba, con làm hết thảy những thứ này không phải vì trở thành Sở Dịch Lan, mà là muốn trở thành con trai của ba!"
Giọng điệu gã khó nén hăng hái, giống như người đứng trước mặt không phải người phàm, mà là thần tiên vậy.
Bàn tay đối phương vốn đang sờ lên vết thương của Minh Lâm hơi khựng lại, sau đó lòng bàn tay dừng trên vai Minh Lâm, vỗ mạnh mấy cái: "Đi đi, đi ngủ một giấc, tối chúng ta cùng ăn cơm."
Minh Lâm như một tín đồ ngoan đạo, trên trán đã bắt đầu đổ mồ hôi, gã vội vàng gật đầu: "Dạ, ba!"
Ngay lúc Minh Lâm xoay người, vẻ xem thường và ghét bỏ trong mắt đối phương nồng đậm đến gần như sắp tràn ra ngoài.
Hồi lâu sau, trong không khí vang lên một tiếng cười giễu trầm thấp: "Trở thành con trai của ta?"
"Mày cũng xứng?"
Đối phương lại chống gậy, đi tới phía quầy rượu.
Ông ta nện bước chậm rãi, tự hỏi tự trả lời, trong bầu không khí lặng ngắt, nó như một lời bộc bạch đầy quỷ dị.
"Đào tạo ra Sở Dịch Lan phải tốn bao nhiêu tâm sức, các người có biết không? Một thằng oắt biến thái, tưởng có sở thích giống ta là có thể trở thành con trai của ta sao?"
Ông ta khui một chai rượu, rót nửa ly, nhấp một ngụm to, phát ra một tiếng thở dài không rõ cảm xúc.
Cuối cùng lúc ánh nắng dần dần tối xuống, trong phòng sách u ám này lại phát ra âm thanh một lần nữa: "Tao đã huỷ hoại nhiều thứ trên người mày như vậy, mày nói xem, sao mày còn sống vui vẻ được chứ hả?"
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro