Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 138

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Mọi người vui vẻ, Thẩm Liên thấy thế cũng không từ chối.

Y đi tới trong góc gọi điện cho Sở Dịch Lan. Vừa khéo bên kia cũng đang có việc, cần tiếp đãi một khách hàng lớn, không ngoài dự kiến thì hai người đều phải bận đến nửa đêm.

Sở Dịch Lan không lo lắng gì, chỉ lo Thẩm Liên không nghỉ ngơi tốt sẽ lại khó chịu. Thẩm Liên nói ngày mai không có việc, có thể ngủ bù. Còn về uống rượu, bảo đảm sẽ không dính dù một giọt.

Sở Dịch Lan ngẫm nghĩ: "Đi đi. Có lẽ tôi còn phải trễ hơn em, tới lúc về bảo Bỉnh Hách tới đón em."

"Vâng."

Đợi Thẩm Liên trở về, Lâm Phú đã bình thường lại, anh ta lộ ra nụ cười xấu hổ: "Đêm nay tôi quá mất mặt."

"Không sao, đời người trôi qua nhanh lắm." Thẩm Liên an ủi.

Lâm Phú: "..."

Triệu Văn Thư đặt chỗ xong, hô hào kêu gọi, một đám người cuồn cuộn rời đi.

Thẩm Liên lấy trà thay rượu, Triệu Văn Thư thấy nhưng không nói gì, còn che chở cho Thẩm Liên, thấy có người một hai đòi chuốc rượu diễn viên chính, lập tức phái Lâm Phú đang vô cùng hưng phấn lên tiền tuyến. Dù gì người này mới vừa cầm giải thưởng lớn, trong ngực tự có sông hồ nên uống rất được.

Thẩm Liên trò chuyện chơi bài cùng mọi người. Một khi y chịu mở lòng, từ trường tỏa ra là thật sự ôn hòa, nói chuyện dễ nghe lại biết chơi, cả người dưới ánh đèn mê say, dù là gương mặt hay khí chất đều tự thành bản sắc riêng.

Không phải không có người tới hỏi thăm Triệu Văn Thư về Thẩm Liên nhưng Triệu Văn Thư vừa nghe đã xua tay: "Nghe tôi khuyên một câu, đừng nghĩ."

Lâm Phú uống xong một vòng rượu trước mắt đã xuất hiện ngôi sao nhưng có người vừa gọi một câu "diễn viên nam xuất sắc nhất!" là anh ta sẽ quay đầu đi uống tiếp.

Thẩm Liên thấy buồn cười. Y mới vừa kết thúc hai ván bài, bị mùi rượu hun khó chịu, lấy cớ nghỉ trốn sang bên cạnh, ôm điện thoại nói chuyện với Thường Thanh.

Hôm nay Thường Thanh không có tới, anh ta không thường đi lễ trao giải, trong lòng cũng có nắm chắc, mà đúng lúc nhận được một bộ phim hay cho nên tập trung đóng phim.

Thường Thanh cũng xem phát sóng trực tiếp, không cần phải nói cũng bị Lâm Phú chọc cười, trêu Thẩm Liên sắp thành linh vật rồi, ai căng thẳng đều sẽ lôi kéo y.

Thẩm Liên lại chuyển sang nói chuyện trong nhóm, mấy người Phùng Duyệt Sơn và Từ Cảnh Ca đều sẽ đáp lại mấy câu nhưng Sở Dịch Lan vẫn luôn im ắng, Thẩm Liên biết anh vẫn còn đang bận.

Một trận này chơi tới hai giờ rưỡi sáng, trừ Thẩm Liên, ở đây không có mấy người còn tỉnh táo cả.

Ngay cả Thẩm Liên uống trà cũng không bị lộ nhưng y vẫn giả vờ, dưới chân hỗn loạn rất có quy tắc. Lúc Tôn Bỉnh Hách ngồi ở trong xe nhìn thấy như vậy, trong lòng trở nên lạnh lẽo.

Tôn Bỉnh Hách đạp chân ga tới trước mặt Thẩm Liên.

Triệu Văn Thư sửng sốt, quay đầu líu lưỡi hỏi Thẩm Liên: "Đón cậu à?"

"Đúng vậy." Thẩm Liên đáp: "Vậy đạo diễn Triệu, tôi về trước nhé. Lâm Phú..."

"Đi đi, đi đi." Triệu Văn Thư đang đỡ Lâm Phú đã như bùn nhão: "Tôi sẽ sắp xếp thỏa đáng cho cậu ấy, tạm biệt."

Thẩm Liên vẫy tay: "Được, đạo diễn Triệu."

Ngồi trên xe, Thẩm Liên vừa ngẩng đầu đã đối diện với ánh mắt sắc bén của Tôn Bỉnh Hách từ trong kính chiếu hậu.

Thẩm Liên: "Không uống, vừa rồi là giả vờ."

Tôn Bỉnh Hách thấy y nhả chữ rõ ràng, sắc mặt tỉnh táo mới yên tâm: "Không hổ là cậu Thẩm, diễn xuất quá đỉnh."

Thẩm Liên cười khẽ, Tôn Bỉnh Hách đánh tay lái.

Chưa qua mấy phút, Thẩm Liên phát hiện hạt mưa li ti nện lên kính cửa xe: "Tôi nhớ ngày mai sẽ mưa to."

"Đúng vậy." Tôn Bỉnh Hách rất nhạy bén với thời tiết, bởi vì làm trợ lý riêng cần phải sắp xếp rất nhiều công việc: "Phải kéo tới ngày kia luôn đấy."

Thẩm Liên tựa vào trên lưng ghế: "Là ngày rất phù hợp để ngủ."

Tôn Bỉnh Hách tăng độ ấm trong xe lên.

Không bao lâu, điện thoại vang lên.

Hắn nói câu "Xin lỗi", một tay bắt máy:"Anh Dương."

Bên trong xem im lặng, giọng Dương Bân trở nên rõ ràng hơn: "Đang ở đâu? Tiện đường tới khách sạn Thánh Lâm đón tôi."

Tôn Bỉnh Hách: "Uống rượu?"

"Ừ, không tránh được." Dương Bân thở dài: "Bên Thiên Sùng rất khó đối phó, cậu biết mà."

"Ừm." Tôn Bỉnh Hách mới vừa treo máy, chợt nghe Thẩm Liên nói: "Đi, Thánh Lâm cách nơi này không xa, tiện đường."

Tôn Bỉnh Hách vui vẻ: "Cảm ơn cậu Thẩm."

Thẩm Liên: "Với quan hệ của chúng ta, anh đừng khách sáo."

Khách sạn Thánh Lâm đèn đóm sáng trưng, Dương Bân ở tầng mười hai, một đường đi tới có cả trai lẫn gái ôm lấy nhau, say rượu tựa vào tường cũng không phải số ít. Qua hành lang này, vừa rẽ chính là sảnh chính dùng cơm.

Thẩm Liên và Tôn Bỉnh Hách đi cạnh nhau, hai người trò chuyện đợi đón Dương Bân xong sẽ đi chỗ nào ăn tôm hùm, dù gì cũng đã tới giờ này rồi.

"Ấy?! Anh Lưu!"

"Dừng tay đi!"

Trong bầu không khí im lặng chợt vang lên hai giọng quát to đến khàn cả cổ, tiếp đó là một tiếng "boong" giống như một cây búa nện vào trong lồng ngực. Thẩm Liên nhíu mày ngẩng đầu lên, vừa lúc một bóng người lảo đảo lùi tới.

Dương Bân đỡ lấy ngăn tủ bên tường, mảnh vỡ trên đầu còn chưa giũ xuống hết, hắn bị đau đè lại thái dương nhưng chẳng mấy chốc đã có máu tươi tràn ra khỏi kẽ tay.

Dương Bân như nhận ra gì đó, lập tức ngẩng đầu lên.

Hắn và Tôn Bỉnh Hách bốn mắt nhìn nhau. Dương Bân mặc áo khoác dài màu đen, tuy có chật vật nhưng khí chất khiến người ta cảm thấy tĩnh lặng không hề giảm đi chút nào. Đều đã như vậy, hắn còn lộ ra nụ cười trấn an Tôn Bỉnh Hách.

Nhưng mà vô dụng.

Cổ họng Tôn Bỉnh Hách khẽ nhúc nhích, đáy mắt hiện lên bối rối trong một khoảnh khắc, đó là bộ dáng nên có của một người khi bị cảm xúc chi phối. Nhưng giây tiếp theo, vẻ mặt Tôn Bỉnh Hách như đóng băng ngàn dặm, hơi thở tỏa ra quanh người bỗng không thể khống chế, bước chân vô cùng hung hăng dồn dập tiến lên trước.

"Này!" Dương Bân bất chấp miệng vết thương, lên tiếng muốn ngăn cản Tôn Bỉnh Hách.

"Đánh thì thế nào?" Có người say rượu nổi điên, nói chuyện không quan tâm gì cả, run lẩy bẩy chỉ vào Dương Bân: "Một trợ lý, trợ lý mà thôi! Mấy người sợ cái dell gì? Bảo nó uống mấy ly với tôi thì thế nào? Tôi đường đường là quản lý cấp cao của Thiên Sùng mà không có mặt mũi này à?"

Tôn Bỉnh Hách không nói lời nào, dồn hết sức lực xông ra, Dương Bân gần như sắp không giữ được hắn nữa.

Giây tiếp theo, một bóng người lướt qua trước mắt hắn.

Hửm?

Đối phương đã nói như vậy cũng đỡ phải Thẩm Liên hỏi thêm gì nữa. Y đi nhanh tới, bắt lấy sau gáy gã quản lý đó, đè mạnh đối phương sang bên cạnh, lạnh giọng hỏi: "Ông dùng cái gì đánh?"

Quản lý cố gắng giãy dụa, Thẩm Liên trông thì gầy nhưng rất mạnh.

"Con mẹ mày..." Quản lý bị tư thế buộc phải khom người khiến cho vô cùng khó chịu, huyết áp xông thẳng tới tròng mắt và đỉnh đầu, gã vừa vội vừa tức, mắng câu mẹ, sau đó vung một nắm đấm tới bên hông Thẩm  Liên.

Thẩm Liên né tránh kịp thời nhưng gã quản lý cũng không muốn bỏ qua.

"Ông đây giết chết mày!"

Một bạt tai của Thẩm Liên đuổi kịp.

"Cậu Thẩm?" Dương Bân sợ ngây người. Tôn Bỉnh Hách nắm thời cơ giãy ra, tiếp đó theo sát bước chân của Thẩm Liên. Chỉ trong một giây ngắn ngủi đã đánh thành một cục.

Bên Thiên Sùng có hai quản lý cấp cao nhận ra Tôn Bỉnh Hách, người này gần như là có tiếp xúc với hầu hết các công ty lớn ở Cừ Đô. Một phó giám đốc trong đó run rẩy lấy thuốc giảm huyết áp từ trong túi ra. Đánh hai thân tín duy nhất của Sở Dịch Lan, món thù này phải tính thế nào đây?

"Mẹ nó!" Thẩm Liên đá quản lý nọ văng tới bên cạnh phó giám đốc của Thiên Sùng, tiếp đó lại đẩy đám vệ sĩ của Thiên Sùng ra, cúc áo khoác vest đã văng mất một cái trong lúc đánh nhau.

Dương Bân hít sâu một hơi, tháo mắt kính tơ vàng xuống.

Đôi mắt hắn hẹp dài, bình thường ánh sáng sắc bén trong mắt có thể bị mắt kính che bớt, thái độ làm người và cách giải quyết công việc khác hoàn toàn với Tôn Bỉnh Hách, hắn đi theo con đường "thế giới hòa bình",  có thể không xích mích thì sẽ không xích mích.

Sau đó, Dương Bân bỏ mắt kính vào trong túi áo khoác vest, hơi thở tàn bạo trên người lập tức toả ra.

Nhưng hắn không sốt ruột gia nhập, mà đi kéo người trước.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0