Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 100
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Dù nói thế nào thì Thẩm Liên cũng tránh thoát khỏi lửa giận của Sở Dịch Lan. Đương nhiên, Từ Cảnh Ca trở thàn tấm mộc.
Trong vòng ba mét Từ tổng hiện thân, ắt sẽ thu được tiếng hừ lạnh từ Sở Dịch Lan.
Đối với này, Thường Thanh tỏ vẻ muốn nhưng chẳng giúp được gì.
Từ Cảnh Ca vừa nghe mắng, cũng không nhàn rỗi, sau khi trao đổi thông tin với Tôn Bỉnh Hách, phát hiện vài nhóm người trong tối, nếu có thể điều tra rõ là có thể gom lại tính sổ một lần.
Đừng thấy Từ Cảnh Ca ở bệnh viện cười vui hớn hở nhưng là người đứng đầu thành phố Lận, anh ta tự có rất nhiều thủ đoạn.
Thẩm Liên ăn một miếng bánh mousse chocolate, cửa phòng khẽ vang lên, y lập tức ngậm miệng nằm ngửa ra sau. Tôn Bỉnh Hách lập tức nhận việc tiếp theo, nhét phần bánh ngọt còn lại vào trong túi thực phẩm, làm như không có việc gì xảy ra.
Sở Dịch Lan quan tâm sẽ bị loạn. Nếu Thẩm Liên có khó chịu ba phần thì rơi vào trong mắt anh chính là mười phần, càng đừng nói là bị bó bột treo lên cao, chỉ cần bác sĩ nói một câu ngày mai xuất viện là Sở Dịch Lan sẽ mắng "lang băm".
Cho nên dù trong lòng biết có lẽ Thẩm Liên dùng khổ nhục kế, Sở Dịch Lan vẫn mong y tịnh dưỡng thật tốt.
Nhưng Tôn Bỉnh Hách thì khác, nhìn lướt qua đã biết tỏng, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê. Giữa lời bác sĩ nói "ăn đồ nhạt loãng", còn Thẩm Liên đưa ra "Tôi muốn ăn đồ ngọt", hắn quyết đoán lựa chọn người sau.
Hỏi chính là trợ lý đủ tư cách, biết rõ bản chất nên làm cái gì.
"Ăn xong rồi?" Sở Dịch Lan hỏi.
"Vâng, canh vịt hầm củ cải." Tôn Bỉnh Hách nói tiếp: "Cậu Thẩm ăn hết rồi."
Đôi mắt ẩn tình của Thẩm Liên trong suốt sáng ngời, chói lọi viết "cầu khen ngợi".
Nhưng Sở Dịch Lan chỉ đi tới thử độ ấm trên trán y, sau khi xác định không đáng lo lập tức lùi về sau. Không dám nổi giận không dám nặng lời nhưng nên tức giận vẫn phải tức giận, biểu hiện cụ thể ở chỗ không hề nói chuyện với Thẩm Liên.
Tôn Bỉnh Hách mang "tang vật" còn lại gấp rút rời khỏi hiện trường. Sở Dịch Lan cũng muốn đi, lại bị Thẩm Liên bắt lấy cổ tay.
Giãy rồi giãy, không giãy ra được.
Sở Dịch Lan nhíu mày: "Buông ra."
"Anh đừng làm em không vui." Thẩm Liên dùng giọng điệu yếu ớt nói ra lời tàn nhẫn nhất: "Bác sĩ nói tâm trạng của em vô cùng quan trọng, tối hôm qua anh để lại em ngủ một mình, cũng không vào đây với em, bây giờ cảm xúc của em đang rất không vui, lỡ như lát nữa không thoải mái, anh cũng đừng trách em."
Sở Dịch Lan tức tới bật cười: "Như thế nào cũng là em có lý. Tự em nói xem, tôi đã dặn đi dặn lại bao nhiêu lần rằng ra ngoài phải mang vệ sĩ theo?"
Thẩm Liên ngoan ngoãn gật đầu: "Lần này nhất định nhớ kỹ."
Trái tim vẫn luôn siết chặt của Sở Dịch Lan không kiềm chế được mềm ra.
Thẩm Liên ngồi ở đầu giường, tóc rối bời, làn da trắng nhợt, trên mặt là nụ cười lấy lòng, cùng với kẻ đua xe vượt mặt không tiếc mạng đêm đó như là hai người. Nhưng chính mình thích, chẳng phải là như vậy sao? Sở Dịch Lan thầm nghĩ, tốt hay xấu cũng là Thẩm Liên, người này từ trước đến giờ đều không giấu diếm gì.
"Lần sau nếu còn như vậy, tôi thật sự sẽ ra tay." Sở Dịch Lan trầm giọng.
Thẩm Liên tận dụng triệt để, nghe thấy trong giọng anh thoáng có dấu hiệu dịu đi, lập tức kéo người ngồi xuống: "Em biết rồi."
Sở Dịch Lan vươn tay vuốt sợi tóc dính trên mặt Thẩm Liên về phía sau, cúi người xuống hôn y. Thẩm Liên vô cùng phối hợp, kết quả chỉ thoáng qua, cục tức trong Sở Dịch Lan lại cuồn cuộn trào dâng: "Được lắm, khi nào hỏi xem Tôn Bỉnh Hách có muốn đi theo em không? Món canh vịt hầm củ cải này còn có vị chocolate nữa."
Thẩm Liên: "..."
Cửa phòng không đóng kín, Từ Cảnh Ca đi ngang qua, vừa định gõ cửa chợt nghe một tiếng cười trầm thấp. Anh ta không nhịn được nhìn thoáng vào bên trong, chỉ thấy Thẩm Liên vòng lấy cổ Sở Dịch Lan kéo người lên trên người mình. Hai tay Sở Dịch Lan chống hai bên sườn thanh niên, cố gắng không đè nặng y, trên mặt đều là ý cười.
Từ Cảnh Ca khá là bất ngờ.
Anh ta biết Sở Dịch Lan quan tâm Thẩm Liên, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy kiểu cười này xuất hiện trên mặt của Diêm Vương sống lúc nào cũng nghiêm túc đó.
Dường như chỉ có ở bên người Thẩm Liên thì Sở Dịch Lan mới có thể tỏa ra từ trường hiếm thấy lại dịu dàng.
Từ Cảnh Ca ăn cơm chó no một bụng, vội vàng đi tìm Thường Thanh nhà mình.
May mà mình cũng có bà xã, Từ Cảnh Ca thầm nghĩ, bằng không ai nhìn mà chịu cho nổi?
Thường Thanh xuất viện trước, Thẩm Liên vì diễn hơi lố bị Sở Dịch Lan bắt buộc ở lại bốn ngày, nhàn rỗi tới mọc nấm.
Vất vả lắm mới được về nhà, trên chân vẫn còn bó bột, Thẩm Liên lo âu sẽ nổi mẩn.
Dì Phân thì không cần phải nói, nhất không muốn thấy hai đứa nhỏ chịu khổ, mỗi ngày thay đổi đủ loại canh dinh dưỡng. Thẩm Liên thật lòng cảm thấy cân nặng của mình đang dần tăng lên.
"Trời ơi Tiểu Liên, sao cháu đi xuống đây?" Dì Phân sốt ruột hô: "Chân bó bột đừng để chạm đất! Sẽ ảnh hưởng tới bình phục đó!"
Thẩm Liên thầm nghĩ, bình phục rồi, cháu có thể nhảy một đoạn break dance ngay tại chỗ cho dì xem. Nhưng con đường do bản thân chọn, khóc cũng phải đi tới cùng, nếu không Sở Dịch Lan sẽ nổi giận.
Bởi vì món canh vịt hầm củ cải có mùi chocolate, Tôn Bỉnh Hách đã bị phê bình, còn gửi tin nhắn tới lên án Thẩm Liên: 【Cậu Thẩm, cậu bán đứng tôi.】
Thẩm Liên bất đắc dĩ: 【Tin tôi đi, đây là thảm kịch do một nụ hôn gây ra, tôi không cố ý.】
Tôn Bỉnh Hách: "..."
Trợ lý Tôn hóa bi phẫn thành sức mạnh, cho dù là Kim Lôi hay là người nào khác xếp vào Cừ Đô, thậm chí thế lực của "Dự án Lam Hải", có một tính một đều cắn chết hết.
Sở Trư Mễ nhảy lên sô pha, tò mò ngửi thạch cao trên đùi Thẩm Liên.
"Thích?" Thẩm Liên nghiêng người nằm, thấy thế bắt lấy sau cổ mèo con: "Làm cho mày một cái nhé."
Sở Trư Mễ né đầu ra lấy này biểu đạt ghét bỏ, tiếp đó nhảy xuống sô pha, nghênh ngang nhảy vào vườn hoa.
Thẩm Liên nhìn động tác của nó, đột nhiên giương giọng: "Mày dám đẩy chậu xương rồng đó xuống đất, tao đánh bay đầu mày."
Sở Trư Mễ nhìn chăm chú vào Thẩm Liên, chân trước gạt ra, sau đó là một tiếng "loảng xoảng" thanh thúy.
"Thằng nhóc nhà mày!" Thẩm Liên nhảy lên tại chỗ, đi tới muốn bắt mèo.
Sở Trư Mễ trốn vào trong giàn trồng hoa, làm cả người đầy bụi đất. Nhưng tay Thẩm Liên dài vẫn bắt được nó ra. Sở Trư Mễ giương nanh múa vuốt hùng hùng hổ hổ. Thẩm Liên cười lạnh: "Quậy?"
Vừa dứt lời, ngẩng đầu nhìn thấy Sở Dịch Lan đứng tựa người vào tủ giày nhìn bọn họ chằm chằm.
Thẩm Liên lập tức ném Sở Trư Mễ đi, tới lúc này mới đột nhiên nhấc cái chân bó bột lên.
Khóe môi Sở Dịch Lan khẽ cong.
"Ây da..." Đầu óc Thẩm Liên vận chuyển với tốc độ ánh sáng.
Sở Dịch Lan cảm thấy dạy dỗ y vài ngày cũng đủ rồi, cuối cùng rủ lòng từ bi: "Khó chịu quá thì tháo đi."
Thẩm Liên: "..." Quả nhiên là anh đã biết!
Thẩm Liên tức giận tháo thạch cao, dì Phân còn đứng bên cạnh khuyên: "Lành hẳn thật rồi chứ? Đừng có nóng nảy."
"Bác sĩ cho phép ạ." Thẩm Liên không thể chờ được nữa.
Dì Phân cũng không hiểu này đó, nghĩ bác sĩ cho thì hẳn là không sao.
Thẩm Liên ném thạch cao đi rồi nặng nề thở ra một hơi.
Không hổ là Sở Dịch Lan, họ đúng là quá hiểu biết nhau.
Sở Dịch Lan gãi cằm Sở Trư Mễ, còn không quên nhẹ giọng trào phúng: "Trư Mễ nhà chúng ta mới là thần y, lần này trị được chân cho ba nhỏ rồi này."
Thẩm Liên hừ hừ.
"Ngày mai Từ Cảnh Ca mời ăn cơm." Sở Dịch Lan nói tiếp: "Đi không?"
"Đi chứ, sao lại không đi?" Thẩm Liên ngồi bên cạnh người đàn ông: "Không phải anh ta nói nhường mấy dự án ở thành phố Lận à? Đưa rồi chưa?"
Về phương diện này, Từ Cảnh Ca nói được thì làm được. Sở Dịch Lan: "Đưa rồi."
Thẩm Liên: "Cũng không tệ lắm."
Dù nói thế nào thì Thẩm Liên cũng tránh thoát khỏi lửa giận của Sở Dịch Lan. Đương nhiên, Từ Cảnh Ca trở thàn tấm mộc.
Trong vòng ba mét Từ tổng hiện thân, ắt sẽ thu được tiếng hừ lạnh từ Sở Dịch Lan.
Đối với này, Thường Thanh tỏ vẻ muốn nhưng chẳng giúp được gì.
Từ Cảnh Ca vừa nghe mắng, cũng không nhàn rỗi, sau khi trao đổi thông tin với Tôn Bỉnh Hách, phát hiện vài nhóm người trong tối, nếu có thể điều tra rõ là có thể gom lại tính sổ một lần.
Đừng thấy Từ Cảnh Ca ở bệnh viện cười vui hớn hở nhưng là người đứng đầu thành phố Lận, anh ta tự có rất nhiều thủ đoạn.
Thẩm Liên ăn một miếng bánh mousse chocolate, cửa phòng khẽ vang lên, y lập tức ngậm miệng nằm ngửa ra sau. Tôn Bỉnh Hách lập tức nhận việc tiếp theo, nhét phần bánh ngọt còn lại vào trong túi thực phẩm, làm như không có việc gì xảy ra.
Sở Dịch Lan quan tâm sẽ bị loạn. Nếu Thẩm Liên có khó chịu ba phần thì rơi vào trong mắt anh chính là mười phần, càng đừng nói là bị bó bột treo lên cao, chỉ cần bác sĩ nói một câu ngày mai xuất viện là Sở Dịch Lan sẽ mắng "lang băm".
Cho nên dù trong lòng biết có lẽ Thẩm Liên dùng khổ nhục kế, Sở Dịch Lan vẫn mong y tịnh dưỡng thật tốt.
Nhưng Tôn Bỉnh Hách thì khác, nhìn lướt qua đã biết tỏng, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê. Giữa lời bác sĩ nói "ăn đồ nhạt loãng", còn Thẩm Liên đưa ra "Tôi muốn ăn đồ ngọt", hắn quyết đoán lựa chọn người sau.
Hỏi chính là trợ lý đủ tư cách, biết rõ bản chất nên làm cái gì.
"Ăn xong rồi?" Sở Dịch Lan hỏi.
"Vâng, canh vịt hầm củ cải." Tôn Bỉnh Hách nói tiếp: "Cậu Thẩm ăn hết rồi."
Đôi mắt ẩn tình của Thẩm Liên trong suốt sáng ngời, chói lọi viết "cầu khen ngợi".
Nhưng Sở Dịch Lan chỉ đi tới thử độ ấm trên trán y, sau khi xác định không đáng lo lập tức lùi về sau. Không dám nổi giận không dám nặng lời nhưng nên tức giận vẫn phải tức giận, biểu hiện cụ thể ở chỗ không hề nói chuyện với Thẩm Liên.
Tôn Bỉnh Hách mang "tang vật" còn lại gấp rút rời khỏi hiện trường. Sở Dịch Lan cũng muốn đi, lại bị Thẩm Liên bắt lấy cổ tay.
Giãy rồi giãy, không giãy ra được.
Sở Dịch Lan nhíu mày: "Buông ra."
"Anh đừng làm em không vui." Thẩm Liên dùng giọng điệu yếu ớt nói ra lời tàn nhẫn nhất: "Bác sĩ nói tâm trạng của em vô cùng quan trọng, tối hôm qua anh để lại em ngủ một mình, cũng không vào đây với em, bây giờ cảm xúc của em đang rất không vui, lỡ như lát nữa không thoải mái, anh cũng đừng trách em."
Sở Dịch Lan tức tới bật cười: "Như thế nào cũng là em có lý. Tự em nói xem, tôi đã dặn đi dặn lại bao nhiêu lần rằng ra ngoài phải mang vệ sĩ theo?"
Thẩm Liên ngoan ngoãn gật đầu: "Lần này nhất định nhớ kỹ."
Trái tim vẫn luôn siết chặt của Sở Dịch Lan không kiềm chế được mềm ra.
Thẩm Liên ngồi ở đầu giường, tóc rối bời, làn da trắng nhợt, trên mặt là nụ cười lấy lòng, cùng với kẻ đua xe vượt mặt không tiếc mạng đêm đó như là hai người. Nhưng chính mình thích, chẳng phải là như vậy sao? Sở Dịch Lan thầm nghĩ, tốt hay xấu cũng là Thẩm Liên, người này từ trước đến giờ đều không giấu diếm gì.
"Lần sau nếu còn như vậy, tôi thật sự sẽ ra tay." Sở Dịch Lan trầm giọng.
Thẩm Liên tận dụng triệt để, nghe thấy trong giọng anh thoáng có dấu hiệu dịu đi, lập tức kéo người ngồi xuống: "Em biết rồi."
Sở Dịch Lan vươn tay vuốt sợi tóc dính trên mặt Thẩm Liên về phía sau, cúi người xuống hôn y. Thẩm Liên vô cùng phối hợp, kết quả chỉ thoáng qua, cục tức trong Sở Dịch Lan lại cuồn cuộn trào dâng: "Được lắm, khi nào hỏi xem Tôn Bỉnh Hách có muốn đi theo em không? Món canh vịt hầm củ cải này còn có vị chocolate nữa."
Thẩm Liên: "..."
Cửa phòng không đóng kín, Từ Cảnh Ca đi ngang qua, vừa định gõ cửa chợt nghe một tiếng cười trầm thấp. Anh ta không nhịn được nhìn thoáng vào bên trong, chỉ thấy Thẩm Liên vòng lấy cổ Sở Dịch Lan kéo người lên trên người mình. Hai tay Sở Dịch Lan chống hai bên sườn thanh niên, cố gắng không đè nặng y, trên mặt đều là ý cười.
Từ Cảnh Ca khá là bất ngờ.
Anh ta biết Sở Dịch Lan quan tâm Thẩm Liên, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy kiểu cười này xuất hiện trên mặt của Diêm Vương sống lúc nào cũng nghiêm túc đó.
Dường như chỉ có ở bên người Thẩm Liên thì Sở Dịch Lan mới có thể tỏa ra từ trường hiếm thấy lại dịu dàng.
Từ Cảnh Ca ăn cơm chó no một bụng, vội vàng đi tìm Thường Thanh nhà mình.
May mà mình cũng có bà xã, Từ Cảnh Ca thầm nghĩ, bằng không ai nhìn mà chịu cho nổi?
Thường Thanh xuất viện trước, Thẩm Liên vì diễn hơi lố bị Sở Dịch Lan bắt buộc ở lại bốn ngày, nhàn rỗi tới mọc nấm.
Vất vả lắm mới được về nhà, trên chân vẫn còn bó bột, Thẩm Liên lo âu sẽ nổi mẩn.
Dì Phân thì không cần phải nói, nhất không muốn thấy hai đứa nhỏ chịu khổ, mỗi ngày thay đổi đủ loại canh dinh dưỡng. Thẩm Liên thật lòng cảm thấy cân nặng của mình đang dần tăng lên.
"Trời ơi Tiểu Liên, sao cháu đi xuống đây?" Dì Phân sốt ruột hô: "Chân bó bột đừng để chạm đất! Sẽ ảnh hưởng tới bình phục đó!"
Thẩm Liên thầm nghĩ, bình phục rồi, cháu có thể nhảy một đoạn break dance ngay tại chỗ cho dì xem. Nhưng con đường do bản thân chọn, khóc cũng phải đi tới cùng, nếu không Sở Dịch Lan sẽ nổi giận.
Bởi vì món canh vịt hầm củ cải có mùi chocolate, Tôn Bỉnh Hách đã bị phê bình, còn gửi tin nhắn tới lên án Thẩm Liên: 【Cậu Thẩm, cậu bán đứng tôi.】
Thẩm Liên bất đắc dĩ: 【Tin tôi đi, đây là thảm kịch do một nụ hôn gây ra, tôi không cố ý.】
Tôn Bỉnh Hách: "..."
Trợ lý Tôn hóa bi phẫn thành sức mạnh, cho dù là Kim Lôi hay là người nào khác xếp vào Cừ Đô, thậm chí thế lực của "Dự án Lam Hải", có một tính một đều cắn chết hết.
Sở Trư Mễ nhảy lên sô pha, tò mò ngửi thạch cao trên đùi Thẩm Liên.
"Thích?" Thẩm Liên nghiêng người nằm, thấy thế bắt lấy sau cổ mèo con: "Làm cho mày một cái nhé."
Sở Trư Mễ né đầu ra lấy này biểu đạt ghét bỏ, tiếp đó nhảy xuống sô pha, nghênh ngang nhảy vào vườn hoa.
Thẩm Liên nhìn động tác của nó, đột nhiên giương giọng: "Mày dám đẩy chậu xương rồng đó xuống đất, tao đánh bay đầu mày."
Sở Trư Mễ nhìn chăm chú vào Thẩm Liên, chân trước gạt ra, sau đó là một tiếng "loảng xoảng" thanh thúy.
"Thằng nhóc nhà mày!" Thẩm Liên nhảy lên tại chỗ, đi tới muốn bắt mèo.
Sở Trư Mễ trốn vào trong giàn trồng hoa, làm cả người đầy bụi đất. Nhưng tay Thẩm Liên dài vẫn bắt được nó ra. Sở Trư Mễ giương nanh múa vuốt hùng hùng hổ hổ. Thẩm Liên cười lạnh: "Quậy?"
Vừa dứt lời, ngẩng đầu nhìn thấy Sở Dịch Lan đứng tựa người vào tủ giày nhìn bọn họ chằm chằm.
Thẩm Liên lập tức ném Sở Trư Mễ đi, tới lúc này mới đột nhiên nhấc cái chân bó bột lên.
Khóe môi Sở Dịch Lan khẽ cong.
"Ây da..." Đầu óc Thẩm Liên vận chuyển với tốc độ ánh sáng.
Sở Dịch Lan cảm thấy dạy dỗ y vài ngày cũng đủ rồi, cuối cùng rủ lòng từ bi: "Khó chịu quá thì tháo đi."
Thẩm Liên: "..." Quả nhiên là anh đã biết!
Thẩm Liên tức giận tháo thạch cao, dì Phân còn đứng bên cạnh khuyên: "Lành hẳn thật rồi chứ? Đừng có nóng nảy."
"Bác sĩ cho phép ạ." Thẩm Liên không thể chờ được nữa.
Dì Phân cũng không hiểu này đó, nghĩ bác sĩ cho thì hẳn là không sao.
Thẩm Liên ném thạch cao đi rồi nặng nề thở ra một hơi.
Không hổ là Sở Dịch Lan, họ đúng là quá hiểu biết nhau.
Sở Dịch Lan gãi cằm Sở Trư Mễ, còn không quên nhẹ giọng trào phúng: "Trư Mễ nhà chúng ta mới là thần y, lần này trị được chân cho ba nhỏ rồi này."
Thẩm Liên hừ hừ.
"Ngày mai Từ Cảnh Ca mời ăn cơm." Sở Dịch Lan nói tiếp: "Đi không?"
"Đi chứ, sao lại không đi?" Thẩm Liên ngồi bên cạnh người đàn ông: "Không phải anh ta nói nhường mấy dự án ở thành phố Lận à? Đưa rồi chưa?"
Về phương diện này, Từ Cảnh Ca nói được thì làm được. Sở Dịch Lan: "Đưa rồi."
Thẩm Liên: "Cũng không tệ lắm."
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro