Tôi Chỉ Muốn Làm Cá Mặn

Chương 11

Giang La Bố

2025-03-30 12:18:09

Bình luận trực tuyến toàn là “hahahahahahaha”.

Tôi tê liệt rồi.

Buổi tối, tôi nằm dài trên giường, mất hết ý chí sống, cũng chẳng muốn xem điện thoại nữa.

Tân Gia Ninh vào phòng an ủi: “Không sao đâu, dù gì cậu cũng bị lộ nhiều khoảnh khắc hài hước rồi, thêm một cái nữa cũng chẳng sao.”

Tôi nhìn cô ấy, cô ấy cười ngây thơ vô số tội.

Nghe tôi nói này, xuất phát điểm của cậu thì tốt, nhưng tôi khuyên là thà đừng xuất phát còn hơn.

“Nếu buồn thì ăn chút quýt đường đi, biến bi phẫn thành khẩu vị.”

Nghe lời cô ấy, tôi quyết định lấy ăn làm niềm vui.

Cả đêm chén sạch mấy chục quả quýt đường.

Sáng hôm sau, Hạ Miên vừa thấy tôi đã hét toáng lên.

“Tổ tông của tôi ơi, sao em vàng khè thế này!”

Nghe vậy, anh quay phim lao nhanh đến, dí sát máy quay vào mặt tôi.

Anh đỉnh lắm luôn.

Mấy ngày sau, tôi xấu hổ đến mức không dám lộ tay, cũng không dám tháo khẩu trang.

Quýt đường, chân thành khuyên mọi người đừng ăn nhiều, không thì sẽ không may mắn đâu.

Bảy ngày cuối cùng cũng kết thúc, tạm biệt nhé, cái show c.h.ế.t tiệt này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Tôi và mấy nghệ sĩ khác đều follow nhau trên Weibo.

Đặc biệt là Tân Gia Ninh, cô ấy ôm chặt lấy tôi, nói sau này sẽ tìm tôi đi chơi.

Lúc mới đến tôi còn cười tươi, giờ đi thì nước mắt lưng tròng.

Vịt Bay Lạc Bầy

Thảm quá, tôi không bao giờ tẩy trắng nổi nữa, danh hiệu “cô gái hài hước” đã hoàn toàn gắn chặt với tôi rồi.

Hạ Miên an ủi: “Đừng buồn nữa, dù sao thì em cũng nổi tiếng rồi, đúng không?”

Ờ, cũng có được an ủi đôi chút.

Khoảng thời gian tiếp theo, lịch trình của tôi kín mít, Hạ Miên nhận cho tôi một đống show.

Cuộc sống công sở từ 5 giờ sáng đến 9 giờ tối khiến tôi hoài niệm những ngày lười biếng trước kia.

Tôi liên tục gặp anh đẹp trai đeo kính ngay trước cửa nhà, đến mức suýt nghi ngờ anh ta có phải fan cuồng của mình không.

Cho đến một ngày, anh ta xuất hiện trước mặt tôi lần thứ ba.

Tôi chịu hết nổi.

“Vị tiên sinh này, anh có chuyện gì không?”

Cậu tốt nhất là nên có chuyện đấy.

“Tang tiểu thư, để tôi chính thức giới thiệu, tôi là Lâm Hạnh Xuyên. Ba triệu tệ tiền cát-xê, mời cô đến dự tiệc mừng thọ 70 tuổi của ông nội tôi, đủ không?”

Tôi trợn tròn mắt, còn có chuyện tốt thế này nữa à?

“Đi!”

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Chỉ Muốn Làm Cá Mặn

Số ký tự: 0