Chương 37
Đang cập nhật
2025-03-31 15:24:54
Yến Cửu Triêu nâng cánh tay, ngón tay thon dài như ngọc xoay quanh những cái bánh ngọt rực rỡ muôn màu, bánh táo, bánh quế thủy tinh, bánh ngọt phù dung... Đầu ngón tay điểm qua từng cái, cuối cùng lại rơi vào bánh bao đã sớm lạnh, nhìn thôi đã không muốn ăn.
Hắn chưa bao giờ ăn qua cái bánh nào xấu như vậy.
Thần xui quỷ khiến hắn lại cầm nó lên.
“Nhất định khó ăn muốn chết!”
“Bất quá ta cũng chẳng nếm ra được mùi vị gì!”
Yến Cửu Triêu vò mẻ không sợ nứt mà cắn một cái, bột bánh bao sớm đã bị đông cứng, nhai ra tiếng cót két.
“Quả nhiên chẳng có vị...”
Lời đến một nửa, hắn dừng lại.
Đầu lưỡi lóe lên một tí vị giác, nhưng rất nhanh lại biến mất.
Hắn sững sờ nhìn cái nhân bánh bao đen sì, căn bản không nhìn ra được làm từ nguyên liệu gì, chần chờ một lát, lại cắn thêm một cái.
“A...?” Hắn kinh ngạc.
Sau đó, hắn cầm cái bánh bao nhân thịt vừa lạnh vừa cứng, một hơi lại một hơi....
Sau khi Yến Cửu Triêu ngủ, Vạn thúc mới quay về phòng, ông không dám tạo ra một tí động tĩnh nào, nhưng cũng không dám đi ngủ.
Thiếu chủ ban ngày ăn quá ít, nửa đêm nhất định sẽ đói bụng, tuy trong phòng thiếu chủ đã chuẩn bị điểm tâm, nhưng ban đêm trời lạnh, vẫn nên ăn đồ ăn nóng hổi, như vậy mới tốt cho dạ dày.
Ông nghe được động tĩnh trong phòng Yến Cửu Triêu, biết thiếu chủ đã tỉnh, bận bịu phân phó đầu bếp cho thêm lửa vào bếp lò, còn ông đi qua chỗ thiếu chủ, dự định hỏi thiếu chủ muốn ăn cái gì.
Không ngờ ông vừa tới dưới hiên, liền nghe âm thanh uy h.i.ế.p của thiếu chủ.
Trong phòng thế nhưng không có ai khác.
Trái tim Vạn thúc nhảy thình thịch, cho rằng thiếu chủ đang có bệnh, nếu thích khách tới..., ông vội vàng ba bước thành hai bước mà đi.
Ông đẩy cửa xem xét, nào có thích khách?! Chỉ có một con Tiểu Tuyết Hồ bị thiếu chủ lay cho tỉnh.
Tiểu Tuyết Hồ vừa mới tỉnh, đỉnh đầu nguyên một nhúm lông bị vểnh lên, thần trí liền nhanh chóng thanh tỉnh.
Thấy nó gắt gao ôm lấy một cái bánh bao so với nó còn lớn hơn, cái bánh bao bị nó gặm hết một miếng lớn, nó tức giận trừng mắt với Yến Cửu Triêu.
Yến Cửu Triêu mười phần thần thanh khí sảng mà ngồi chồm hổm trên mặt đất, đầu ngón tay nắm lấy cái bánh bao mà Tiểu Tuyết Hồ đang ôm, bá đạo nói.
“Cho ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
“Có cho hay không?”
“Không cho ta đánh c.h.ế.t ngươi.”
Vạn thúc: “...”
.....
Vạn thúc: Thiếu chủ nhà ta đã tới giai đoạn cuối rồi sao? Làm sao chữa đây?
Lại nói đến Du Uyển, nàng săn được năm con gà rừng mập cùng với hai con thỏ bự con, cái gùi được chất đầy, không còn chỗ để chứa măng mùa đông, nàng chỉ đào vài cây ôm trong n.g.ự.c rồi hài lòng mà xuống núi.
Tiểu Thiết Đản cho rằng tỷ tỷ muốn đi đào măng với câu cá, đang ngồi đếm ngón tay xem hôm nay được ăn mấy con cá, kết quả thấy tỷ tỷ cõng mấy con gà rừng với thỏ rừng về.
Tiểu Thiết Đản chưa bao giờ thấy con gà lớn như vậy, lại còn có thỏ nữa, con mắt sáng lên: “A tỷ! Đây là con gà sao? Sao gà lại lớn như vậy? Con thỏ cũng thật lớn nha! So với thỏ ở nhà Lý Chính còn lớn hơn!”
Con thỏ thế nhưng là vật hiếm, không phải nhà nào cũng có thể nuôi, lúc trước Lý Chính lên trấn mua được một con thỏ xám, vậy mà khiến cả thôn đều hâm mộ.
“A tỷ! Tỷ bắt thỏ ở đâu vậy?” Tiểu Thiết Đản ngồi xổm xuống, rờ tai của con thỏ.
Du Uyển nắm tay nhỏ của đệ đệ lại: “Coi chừng nó cắn đệ.”
“Con thỏ biết cắn người?” Tiểu Thiết Đản không hiểu hỏi.
“Đương nhiên.” Thỏ nhà lâu lâu còn cắn người, huống chi hai con này còn là thỏ hoang. Bất quá, nhắc tới cũng lạ, bọn chúng là thỏ rừng không sai, nhưng so với tưởng tượng của nàng thì chúng hơi ngoan ngoãn thái quá, nếu không phải chỗ đó là địa phương vắng vẻ, nàng còn sợ gà với thỏ đều được nuôi thả rông.
Du Uyển đem thỏ rừng nhốt vào cái chuồng gà ở ngoài.
Nói là chuồng gà, kỳ thật chỉ là lấy cây trúc vây thành vòng tròn, cao khoảng hai thước, đường kính không đến một mét.
Tiểu Thiết Đản ngoan ngoãn ngồi xổm trước chuồng gà, mắt không nháy mà nhìn chằm chằm hai con thỏ.
Du Uyển nhìn hắn cười: “Buổi tối muốn ăn thịt thỏ sao?”
“A?” Tiểu Thiết Đản xoay đầu lại, một mặt hoảng sợ mà nhìn a tỷ của mình, con thỏ đáng yêu như thế, làm sao lại có thể ăn?
“Không muốn ăn?” Du Uyển vội nói.
Tiểu Thiết Đản nhẹ nhàng thở ra, lại nghe Du Uyển nói: “Vậy đem đi bán.”
Tiểu Thiết Đản: “....”
Du Uyển đem gà rừng bỏ vào lồng gà.
Lúc Khương thị đi tới hậu viện, thấy Du Uyển đang xách lồng gà để xuống dưới mái hiên ở hậu viện, trời đông giá rét, không biết khi nào tuyết rơi, vẫn là nên lo trước.
Du Uyển cất kỹ lồng gà, vừa quay đầu thì thấy mẫu thân đang đứng dựa vào khung cửa ở nhà chính, một mặt vui vẻ nhìn nàng.
Hắn chưa bao giờ ăn qua cái bánh nào xấu như vậy.
Thần xui quỷ khiến hắn lại cầm nó lên.
“Nhất định khó ăn muốn chết!”
“Bất quá ta cũng chẳng nếm ra được mùi vị gì!”
Yến Cửu Triêu vò mẻ không sợ nứt mà cắn một cái, bột bánh bao sớm đã bị đông cứng, nhai ra tiếng cót két.
“Quả nhiên chẳng có vị...”
Lời đến một nửa, hắn dừng lại.
Đầu lưỡi lóe lên một tí vị giác, nhưng rất nhanh lại biến mất.
Hắn sững sờ nhìn cái nhân bánh bao đen sì, căn bản không nhìn ra được làm từ nguyên liệu gì, chần chờ một lát, lại cắn thêm một cái.
“A...?” Hắn kinh ngạc.
Sau đó, hắn cầm cái bánh bao nhân thịt vừa lạnh vừa cứng, một hơi lại một hơi....
Sau khi Yến Cửu Triêu ngủ, Vạn thúc mới quay về phòng, ông không dám tạo ra một tí động tĩnh nào, nhưng cũng không dám đi ngủ.
Thiếu chủ ban ngày ăn quá ít, nửa đêm nhất định sẽ đói bụng, tuy trong phòng thiếu chủ đã chuẩn bị điểm tâm, nhưng ban đêm trời lạnh, vẫn nên ăn đồ ăn nóng hổi, như vậy mới tốt cho dạ dày.
Ông nghe được động tĩnh trong phòng Yến Cửu Triêu, biết thiếu chủ đã tỉnh, bận bịu phân phó đầu bếp cho thêm lửa vào bếp lò, còn ông đi qua chỗ thiếu chủ, dự định hỏi thiếu chủ muốn ăn cái gì.
Không ngờ ông vừa tới dưới hiên, liền nghe âm thanh uy h.i.ế.p của thiếu chủ.
Trong phòng thế nhưng không có ai khác.
Trái tim Vạn thúc nhảy thình thịch, cho rằng thiếu chủ đang có bệnh, nếu thích khách tới..., ông vội vàng ba bước thành hai bước mà đi.
Ông đẩy cửa xem xét, nào có thích khách?! Chỉ có một con Tiểu Tuyết Hồ bị thiếu chủ lay cho tỉnh.
Tiểu Tuyết Hồ vừa mới tỉnh, đỉnh đầu nguyên một nhúm lông bị vểnh lên, thần trí liền nhanh chóng thanh tỉnh.
Thấy nó gắt gao ôm lấy một cái bánh bao so với nó còn lớn hơn, cái bánh bao bị nó gặm hết một miếng lớn, nó tức giận trừng mắt với Yến Cửu Triêu.
Yến Cửu Triêu mười phần thần thanh khí sảng mà ngồi chồm hổm trên mặt đất, đầu ngón tay nắm lấy cái bánh bao mà Tiểu Tuyết Hồ đang ôm, bá đạo nói.
“Cho ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
“Có cho hay không?”
“Không cho ta đánh c.h.ế.t ngươi.”
Vạn thúc: “...”
.....
Vạn thúc: Thiếu chủ nhà ta đã tới giai đoạn cuối rồi sao? Làm sao chữa đây?
Lại nói đến Du Uyển, nàng săn được năm con gà rừng mập cùng với hai con thỏ bự con, cái gùi được chất đầy, không còn chỗ để chứa măng mùa đông, nàng chỉ đào vài cây ôm trong n.g.ự.c rồi hài lòng mà xuống núi.
Tiểu Thiết Đản cho rằng tỷ tỷ muốn đi đào măng với câu cá, đang ngồi đếm ngón tay xem hôm nay được ăn mấy con cá, kết quả thấy tỷ tỷ cõng mấy con gà rừng với thỏ rừng về.
Tiểu Thiết Đản chưa bao giờ thấy con gà lớn như vậy, lại còn có thỏ nữa, con mắt sáng lên: “A tỷ! Đây là con gà sao? Sao gà lại lớn như vậy? Con thỏ cũng thật lớn nha! So với thỏ ở nhà Lý Chính còn lớn hơn!”
Con thỏ thế nhưng là vật hiếm, không phải nhà nào cũng có thể nuôi, lúc trước Lý Chính lên trấn mua được một con thỏ xám, vậy mà khiến cả thôn đều hâm mộ.
“A tỷ! Tỷ bắt thỏ ở đâu vậy?” Tiểu Thiết Đản ngồi xổm xuống, rờ tai của con thỏ.
Du Uyển nắm tay nhỏ của đệ đệ lại: “Coi chừng nó cắn đệ.”
“Con thỏ biết cắn người?” Tiểu Thiết Đản không hiểu hỏi.
“Đương nhiên.” Thỏ nhà lâu lâu còn cắn người, huống chi hai con này còn là thỏ hoang. Bất quá, nhắc tới cũng lạ, bọn chúng là thỏ rừng không sai, nhưng so với tưởng tượng của nàng thì chúng hơi ngoan ngoãn thái quá, nếu không phải chỗ đó là địa phương vắng vẻ, nàng còn sợ gà với thỏ đều được nuôi thả rông.
Du Uyển đem thỏ rừng nhốt vào cái chuồng gà ở ngoài.
Nói là chuồng gà, kỳ thật chỉ là lấy cây trúc vây thành vòng tròn, cao khoảng hai thước, đường kính không đến một mét.
Tiểu Thiết Đản ngoan ngoãn ngồi xổm trước chuồng gà, mắt không nháy mà nhìn chằm chằm hai con thỏ.
Du Uyển nhìn hắn cười: “Buổi tối muốn ăn thịt thỏ sao?”
“A?” Tiểu Thiết Đản xoay đầu lại, một mặt hoảng sợ mà nhìn a tỷ của mình, con thỏ đáng yêu như thế, làm sao lại có thể ăn?
“Không muốn ăn?” Du Uyển vội nói.
Tiểu Thiết Đản nhẹ nhàng thở ra, lại nghe Du Uyển nói: “Vậy đem đi bán.”
Tiểu Thiết Đản: “....”
Du Uyển đem gà rừng bỏ vào lồng gà.
Lúc Khương thị đi tới hậu viện, thấy Du Uyển đang xách lồng gà để xuống dưới mái hiên ở hậu viện, trời đông giá rét, không biết khi nào tuyết rơi, vẫn là nên lo trước.
Du Uyển cất kỹ lồng gà, vừa quay đầu thì thấy mẫu thân đang đứng dựa vào khung cửa ở nhà chính, một mặt vui vẻ nhìn nàng.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro