Nương Tử Là Thần Y

Chương 34

Đang cập nhật

2025-03-31 15:24:54

Măng mùa đông với cá trích này không phải mua trên chợ, mà là của tiểu nha đầu kia đưa cho.

Nguyên liệu nấu ăn tươi hỗ trợ rất cao cho mùi vị đồ ăn, măng mùa đông chảy ra nước, cá trích mập mạp vị thịt lại càng tươi ngon, một nồi nước trắng trong chuyển thành màu trắng sữa, cũng không nêm thêm gia vị, chỉ vẩy mấy hạt muối mà Du Uyển tinh luyện ra, mùi thơm của canh cá liền bay ra.

Canh cá được dâng lên trước mặt nam tử.

Mặt mày hắn có hơi rã rời, khi ngửi được mùi cá cùng hương măng, chân mày giãn ra một chút.

Ông không ngờ thiếu chủ vậy mà có phản ứng với nồi canh cá này, ánh mắt lúc này sáng lên: “Canh này mùi vị có vẻ tươi, nhìn lại càng tươi, không biết mùi vị uống vào sẽ thế nào.”

Nói xong, ông múc một muỗng, thay thiếu chủ nếm trước: “Tươi! Thật tươi! So với trong phủ chúng ta nấu còn tươi hơn!”

Không có gia vị cầu kì, từ đầu đến cuối đều là mùi vị của nguyên liệu, ăn vào cảm nhận được một cỗ hương măng thanh đạm, thịt cá lại tươi ngon vừa miệng, không có một chút vị cay hay đắng nào, giống như là sử dụng cống muối.

Ông cũng không quan tâm tại sao một tửu lâu nhỏ bé ở dân gian lại có cống muối, ông chờ trong giây lát, xác nhận nước canh không có độc, mới múc cho thiếu chủ một chén: “Gia, người nếm thử.”

Nam tử nếm một miếng.

“Như thế nào?” Ông tràn đầy mong đợi hỏi.

Hắn vứt cái thìa xuống: “Chẳng có mùi vị gì cả.”

Người đàn ông trung niên thở dài.

Thực ra, canh cá này nấu rất tốt, có thể không phải là do thiếu chủ bắt bẻ, mà là do hắn không cảm nhận được mùi vị, thật sự là không nếm được, khi thiếu chủ còn nhỏ đã rất yếu, cơ hồ là uống thuốc mà lớn, do ăn dược nhiều nên khi ăn các đồ vật khác, không còn nếm ra mùi vị gì nữa.

Mọi người đều hưởng thụ được mùi vị của món ăn, nhưng đối với thiếu chủ, đó là chuyện hết sức thống khổ.

 Nửa đêm canh ba, Du Uyển bị một cỗ nước nóng chảy qua làm bừng tỉnh, tỉnh lại thì phát hiện Tiểu Thiết Đản đái dầm.

Tiểu Thiết Đản từ khi lên hai đã không còn đái dầm, có thể do hôm qua ăn sủi cảo xong lại đi uống ba chén nước lớn, rốt cuộc thành công trong việc làm ướt giường.

Du Uyển dở khóc dở cười, vội vàng đứng dậy đem đệm chăn đi đổi, nàng định đánh thức Khương thị, kết quả nhìn qua liền phát hiện tư thế ngủ khó đỡ của mẫu thân mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Khương thị nằm dang ngang, chân trái gập lên, chân phải thật phóng khoáng mà gác lên đầu gối chân trái.

Mặt Du Uyển đầy hắc tuyến, không phải nói mẫu thân nàng là tiểu thư khuê các trong kinh thành sao? Sao một tiểu thư khuê các, lại có tướng nằm như thổ phỉ thế này?

Du Uyển nhắm mắt lại tự nhủ: “Nương là khuê nữ, nương là khuê nữ...”

Cuối cùng Du Uyển cũng đem giường chiếu đổi qua một lần, cũng không thể gọi tỉnh ‘tiểu thư khuê các’ Khương thị.

...

Trời chưa sáng, Du Uyển liền tỉnh, sau khi rửa mặt nàng đi đến cái giếng của thôn để gánh nước, sau đó định qua nhà đại bá, cắt một ít rau lang, quê nàng lúc trước gọi là rau cho heo, khi không còn cơm thừa, bà nội liền cắt chúng cho heo ăn.

Đi đến nửa đường nàng mới nhớ là mùa đông không có rau lang.

Đành phải về nhà mình đào chút cải trắng cùng củ cải.

Con heo của nhà Triệu gia rất kén ăn, su hào bắp cải còn tỏ vẻ ghét bỏ, nàng nghĩ chắc phải đem nó đi bán thôi.

Du Uyển tính bán một nửa, một nửa còn lại dùng để ăn tết cùng với nhà đại bá.

Ngày mai là ngày mở chợ, nàng có thể thừa dịp đi đào chút măng mùa đông, lại kêu thêm đại ca, nhị ca lấy lưới đi bắt cá trích, đến lúc đó cũng cầm lên chợ bán.

Du Uyển làm xong điểm tâm cho nương và đệ đệ, rồi mang công cụ với lương khô đi ra sau hậu viện lên núi.

Ở gần đây mấy cây măng mùa đông đều bị nàng đào qua, nên Du Uyển đi sâu vào trong rừng để tìm măng.

Khoảng một thời gian cây trúc không thể sinh ra măng, nếu không thì cũng còn quá non, chất lượng măng sẽ không được tốt, Du Uyển nhẫn nại tiến lên phía trước.

Mảnh rừng trúc này thật lớn, Du Uyển đi mỏi cả chân mà vẫn chưa thấy lối ra.

Cuối cùng nàng cũng phát hiện chỗ để đào măng mùa đông.

Du Uyển đầu tiên căn cứ vào vị trí của cây trúc, ngồi xổm xuống, lấy ra cái xẻng để trong gùi đi đào, chợt, cách đó không xa truyền đến động tĩnh không được bình thường, giống như tiếng vuốt cào.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Nương Tử Là Thần Y

Số ký tự: 0