Nương Tử Là Thần Y

Chương 22

Đang cập nhật

2025-03-31 15:24:54

Mắt thấy ngày mai là thời gian ước định, mà trong tay bọn họ cũng chỉ có năm lượng bạc, tâm tình Du Phong chìm đến đáy cốc.

Con cá cuối cùng cũng đã bán sạch, sinh ý xong... Bọn họ không còn cách nào...

“Ai nói đã xong?” Du Uyển ngoái đầu cười một tiếng, nhàn nhạt nói, “Sinh ý... chỉ vừa mới bắt đầu.”

Du Phong không ngờ nàng dẫn hắn đến Phỉ Thúy Lâu.

“Tới nơi này làm gì?” Du Phong căng thẳng hỏi, quần áo bọn họ nghèo nàn, còn mang theo thùng gỗ, đòn gánh, đến tửu lâu toàn là người cẩm y ngọc thực, bọn họ bước vào là sẽ gây chú ý.

Du Uyển thầm nghĩ, đây mới là phản ứng của người 18-19 tuổi, bản thân nàng tuy còn nhỏ tuổi còn trẻ, nhưng đến cùng nàng không phải là tiểu nha đầu chân chính.

Du Uyển dùng ánh mắt nhìn tiểu hài tử nhìn về phía Du Phong, trấn an cười một tiếng: “Tất nhiên là ăn cơm a.”

Du Phong ngược lại hít một hơi khí lạnh: “Nơi này cũng không phải là nơi chúng ta nên đến ăn cơm!”

“Chúng ta đi ăn mì, mì thịt!”

Bình thường đến cái bánh bao hắn còn không mua nổi, có thể đưa ra chủ ý đi ăn mì thịt, là đối với Du Uyển hắn đã dùng hết mười điểm xa xỉ.

Du Uyển lại giả vờ như không nghe lời hắn nói, tìm nơi hẻo lánh nhất ngồi xuống.

Nàng thích yên tĩnh, điểm này cho dù là kiếp trước hay kiếp này đều không thay đổi.

Du Phong khó thở: “Muội làm sao lại...”

Lời nói đến một nửa, tiểu nhị lười biếng bước lại đây, tức giận nói: “Hai vị muốn ăn cơm?”

Du Uyển đem bạc vụn để lên trên bàn: “Bao nhiêu đây, đủ cho chúng ta ăn vài món không?”

Tiểu nhị sững sờ, nhìn nghèo kiết như vậy, lại có bạc?

Đôi mắt hắn đảo quanh, cười cười: “Đủ đủ đủ! Đương nhiên đủ, hai vị có muốn ăn chút gì không?”

“Đại ca muốn ăn cái gì?” Du Uyển hỏi.

Du Phong giảm thấp âm lượng: “Đừng hồ nháo nữa!”

Du Uyển cười nói: “Nếu đại ca không biết ăn gì, vậy muội gọi món đây, muội muốn ăn thịt kho tàu.”

Tiểu nhị cười tủm tỉm: “Vậy là ngài đã đến đúng chỗ, nhà ta có món chủ lực là thịt kho tàu ăn với măng chua, măng chua là món bí quyết gia truyền của Lưu ngự trù, bên ngoài không có đâu! Còn có gà hấp muối, cũng là sở trường của Lưu ngự trù!”

“Tốt.” Du Uyển nghe xong gật gật đầu, lại hỏi mấy món chiêu bài ở Phỉ Thúy Lâu, “Tất cả đều lên hết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

“Muội cho ta ăn cơm c.h.é.m đầu sao?” Du Phong lạnh như băng hỏi.

Du Uyển đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó nhẹ nhàng cười: “Nếu đại ca ăn cơm c.h.é.m đầu, muội nhất định sẽ tự mình nấu.”

Du Phong không biết sao lại nghĩ đến nồi thịt cháy đen, thân thể không khỏi run lên.

Một bàn đồ ăn rất nhanh đã được bê lên, Du Phong thật sự không hiểu nha đầu này đang muốn làm cái gì, tiền là do nàng kiếm được, hắn chỉ góp chút sức, coi như nàng có xài hết thì hắn có thể làm được gì?

Quả nhiên trông cậy vào nha đầu này là không được.

Du Phong ăn mà cảm thấy nuốt không trôi, lòng nặng trĩu.

Du Uyển ăn rất dụng tâm, mỗi món đều rất nghiêm túc thưởng thức, nhưng nàng không ăn quá nhiều, tất cả các món đều chỉ nếm thử liền buông đũa.

“Ăn no rồi?” Dứt lời, Du Phong cảm thấy mình không nên hỏi câu quan tâm như vậy, lại nghiêm mặt nói: “Bây giờ về nhà được chưa?”

Du Uyển lắc đầu cười một cái: “Còn có Bạch Ngọc Lâu chưa có ăn đâu đại ca.”

“Ngươi...” Du Phong tức giận đến mức bật dậy, “Nếu muội muốn lôi kéo ta sống phóng túng, ta đây không hề cảm thấy hào hứng!”

Nói xong, hắn cất bước bỏ đi.

“Đại ca không muốn kiếm 20 lượng bạc sao?”

Du Uyển nhẹ giọng mở miệng.

Du Phong dừng chân, nghiêng đầu kinh ngạc nhìn nàng.

Nàng cười nhạt: “Như vậy, huynh nên đem chỗ này ăn hết.”

“Ăn cơm... là có bạc?”

“Đúng, ăn cơm là có bạc.”

Du Phong mấy ngày nay bồi nàng làm quá nhiều chuyện hoang đường, cũng không khác lúc này cho lắm, huống chi bây giờ cũng không thay đổi được gì, hắn cũng không muốn bụng đói mà lên nha môn, vẫn là ăn no rồi lên nha môn cũng được.

Du Phong ngồi trở về, cùng Du Uyển đem một bàn đồ ăn ăn sạch sẽ, Du Uyển ăn cũng không nhiều, phần lớn đều vào bụng hắn.

Sau đó hai người lại đến Bạch Ngọc Lâu, cũng kêu một bàn đồ ăn tương tự như vậy.

Sau khi nếm thử từng cái, Du Uyển để đũa xuống: “Đại ca cảm thấy mùi vị như thế nào?”

Du Phong trầm tư một chút, nghiêm túc nói ra: “Xác thực không tốt bằng Phỉ Thúy Lâu.”

Du Uyển chỉ bàn đồ ăn nói: “Gà hấp muối da không đủ độ xốp giòn, nước dùng có chút vị chát.”

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Nương Tử Là Thần Y

Số ký tự: 0