Chương 13
Đang cập nhật
2025-03-31 15:24:54
Du Uyển đem cái gùi cất vào nhà bếp, đi ra nhà chính gặp Du Phong.
Đó là nam tử có thân hình cao lớn, tuổi khoảng hai mươi, hàng năm do phơi nắng nên làn da có màu lúa mạch, ngũ quan cương nghị, chính trực, nhìn qua cũng có vài phần tuấn lãng.
“Đại ca.” Du Uyển cùng hắn chào hỏi.
Du Phong giật mình, cho rằng mình nghe nhầm.
Tiểu Thiết Đản chạy tới, nắm lấy hai cái túi trên bàn, đối với Du Uyển nói: “A tỷ! Đây là gạo kê, còn đây là bột ngô mà đại ca đem tới cho chúng ta.”
Du Uyển tiếp hai cái túi trong tay.
Du Phong còn tưởng nàng muốn cự tuyệt, lại đột nhiên nghe nàng ôn thanh nói: “Sao lại cho nhiều như vậy? Đại ca còn giữ lại cho nhà mình chứ?”
Không phải ghét bỏ đưa ít, mà là lo lắng cho nhà bọn họ không có đủ ăn?
Từ lúc nào mà nàng ta quan tâm sống c.h.ế.t của họ vậy?!
Nếu không phải do chính tai mình nghe thấy, Du Phong còn tưởng là đang nằm mơ.
Du Uyển nhìn vị đại ca còn đang sững sờ, cong cong khóe môi: “Đa tạ đại ca.”
Thiếu nữ nở nụ cười, thanh lệ mà linh động, không tỏ vẻ khinh bỉ, càng không tỏ vẻ qua loa, nàng là thật tâm thật ý mà biểu đạt lời cảm ơn.
Du Phong lấy lại bình tĩnh, nghiêm mặt nói: “Không phải đồ đáng tiền, là cha nương kêu ta đem qua, nói... cám ơn ngươi vì đồ ăn hôm qua!”
“Ăn ngon không?” Du Uyển hỏi.
Du Phong sững sờ, hàm hồ ừ một tiếng, lại nói: “Trong nhà còn có việc, ta đi trước.”
“Khoan, ca chờ chút.” Du Uyển gọi hắn lại, bước nhanh vào nhà bếp, lát sau thấy nàng bê cái rổ ra, bên trong là một con cá trích to cùng với măng mùa đông còn tươi, đưa cho Du Phong nói: “Cá là muội vừa bắt, măng cũng mới vừa đào, đều còn rất tươi.”
Du Phong há to miệng, đang muốn cự tuyệt thì Du Uyển không nói lời nào lấy cái rổ treo lên tay hắn.
Hắn vừa rồi là nói láo, bột ngô cùng gạo kê mà cha nương kêu hắn đem qua là không sai, nhưng không phải là cám ơn đồ ăn hôm qua... Mà kỳ thật bọn họ muốn hỏi, nàng rốt cuộc là muốn cái gì?
“Nàng ta nói thế nào?”
Sau khi về nhà, Du Phong bị người một nhà vây quanh, tra hỏi hắn là đệ đệ Du Tùng.
Không đợi đại ca trả lời, Du Tùng nói tiếp: “Có phải nàng ta muốn vay tiền của chúng ta hay không?”
“Nhà chúng ta khi nào thì có tiền?” Đại bá mẫu trừng nhị nhi tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
“Muội ấy không nói cái gì cả, cái gì cũng không muốn.” Du Phong còn đem cái rổ đặt lên bàn, “Không những vậy còn cho chúng ta cái này.”
Còn gọi ta là đại ca.
Mọi người nhìn vào trong rổ thì thấy cá trích cùng măng mùa đông, đồng loạt hít khí lạnh.
...
Việc Du Uyển tỉnh lại dần dần truyền ra khắp thôn, về sau mọi người lục tục tới cửa, không rõ là thăm viếng hay xem náo nhiệt, nhưng ai tới cửa cũng nghe thấy mùi cá .
Bởi vì đông tức hạ lý, mùa đông là mùa cá trích béo tốt nhất, mà cá trích sống tự nhiên lại càng thơm ngon hơn.
Do không có muối ăn, nên canh cá chỉ có mùi vị nguyên chất, cho dù là vậy thì canh cá vẫn ngon không tưởng tượng nổi.
Tiểu Thiết Đản bưng lấy bát canh cá màu trắng sữa, uống đến ngon lành, cái trán toát cả mồ hôi.
Nhìn Tiểu Thiết Đản ăn như gió cuốn mây trôi, Du Uyển cảm thấy mình tìm ra được cơ hội buôn bán.
“Thiết Đản, nhà chúng ta có hoa châm không?” Sau bữa cơm, Du Uyển hỏi đệ đệ.
“Có ạ! A tỷ chờ một chút, để đệ đi lấy!” Tiểu Thiết Đản chạy nhanh như chớp vào phòng Khương thị, kéo cửa tủ ra, có một cái bọc nhỏ, bên trong là một cái gối cắm kim chỉ.
Du Uyển chọn hai cây kim dài, dùng lửa hơ nóng qua, lấy tay bẻ cong làm lưỡi câu.
Nàng lại tiếp tục đi ra hậu viện chặt một cây tre, làm thành hai cái cần câu thật dài.
“A tỷ, tỷ muốn làm gì vậy?” Tiểu Thiết Đản tò mò hỏi.
“Buổi tối đệ sẽ biết.”
Du Uyển dùng đòn gánh chọn hai cái thùng gỗ cân xứng, cầm theo hai cây cần câu, từ hậu viện đi đến chỗ con sông nhỏ ban sáng bắt được cá trích.
Sau hai canh giờ, Du Uyển quay trở về, thùng gỗ nhìn sơ qua thấy tràn đầy, ngoại trừ nước còn có cá.
Tiểu Thiết Đản ngồi chồm hổm trên mặt đất, tay nhỏ chỉ chỉ đếm đếm: “...Hai, ba, bốn, năm, sáu...”
Đếm tới mười thì ngưng, vì con số sau đó hắn chưa có học qua.
Giữa trưa có người quen tới cửa, Du Uyển dùng canh cá để trao đổi tin tức với các nàng, ví dụ như nàng đã biết thôn này gọi là thôn Liên Hoa, biết chợ phiên ở đâu, mỗi tháng một tuần là mở chợ lớn, ba ngày mở chợ nhỏ, ngày mai sẽ là ngày mở chợ lớn, ngày này người bán hàng rong rất nhiều, đồng thời người tới mua cũng rất nhiều.
Mà nàng, đã nghĩ ra cơ hội kiếm tiền.
....
Đó là nam tử có thân hình cao lớn, tuổi khoảng hai mươi, hàng năm do phơi nắng nên làn da có màu lúa mạch, ngũ quan cương nghị, chính trực, nhìn qua cũng có vài phần tuấn lãng.
“Đại ca.” Du Uyển cùng hắn chào hỏi.
Du Phong giật mình, cho rằng mình nghe nhầm.
Tiểu Thiết Đản chạy tới, nắm lấy hai cái túi trên bàn, đối với Du Uyển nói: “A tỷ! Đây là gạo kê, còn đây là bột ngô mà đại ca đem tới cho chúng ta.”
Du Uyển tiếp hai cái túi trong tay.
Du Phong còn tưởng nàng muốn cự tuyệt, lại đột nhiên nghe nàng ôn thanh nói: “Sao lại cho nhiều như vậy? Đại ca còn giữ lại cho nhà mình chứ?”
Không phải ghét bỏ đưa ít, mà là lo lắng cho nhà bọn họ không có đủ ăn?
Từ lúc nào mà nàng ta quan tâm sống c.h.ế.t của họ vậy?!
Nếu không phải do chính tai mình nghe thấy, Du Phong còn tưởng là đang nằm mơ.
Du Uyển nhìn vị đại ca còn đang sững sờ, cong cong khóe môi: “Đa tạ đại ca.”
Thiếu nữ nở nụ cười, thanh lệ mà linh động, không tỏ vẻ khinh bỉ, càng không tỏ vẻ qua loa, nàng là thật tâm thật ý mà biểu đạt lời cảm ơn.
Du Phong lấy lại bình tĩnh, nghiêm mặt nói: “Không phải đồ đáng tiền, là cha nương kêu ta đem qua, nói... cám ơn ngươi vì đồ ăn hôm qua!”
“Ăn ngon không?” Du Uyển hỏi.
Du Phong sững sờ, hàm hồ ừ một tiếng, lại nói: “Trong nhà còn có việc, ta đi trước.”
“Khoan, ca chờ chút.” Du Uyển gọi hắn lại, bước nhanh vào nhà bếp, lát sau thấy nàng bê cái rổ ra, bên trong là một con cá trích to cùng với măng mùa đông còn tươi, đưa cho Du Phong nói: “Cá là muội vừa bắt, măng cũng mới vừa đào, đều còn rất tươi.”
Du Phong há to miệng, đang muốn cự tuyệt thì Du Uyển không nói lời nào lấy cái rổ treo lên tay hắn.
Hắn vừa rồi là nói láo, bột ngô cùng gạo kê mà cha nương kêu hắn đem qua là không sai, nhưng không phải là cám ơn đồ ăn hôm qua... Mà kỳ thật bọn họ muốn hỏi, nàng rốt cuộc là muốn cái gì?
“Nàng ta nói thế nào?”
Sau khi về nhà, Du Phong bị người một nhà vây quanh, tra hỏi hắn là đệ đệ Du Tùng.
Không đợi đại ca trả lời, Du Tùng nói tiếp: “Có phải nàng ta muốn vay tiền của chúng ta hay không?”
“Nhà chúng ta khi nào thì có tiền?” Đại bá mẫu trừng nhị nhi tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
“Muội ấy không nói cái gì cả, cái gì cũng không muốn.” Du Phong còn đem cái rổ đặt lên bàn, “Không những vậy còn cho chúng ta cái này.”
Còn gọi ta là đại ca.
Mọi người nhìn vào trong rổ thì thấy cá trích cùng măng mùa đông, đồng loạt hít khí lạnh.
...
Việc Du Uyển tỉnh lại dần dần truyền ra khắp thôn, về sau mọi người lục tục tới cửa, không rõ là thăm viếng hay xem náo nhiệt, nhưng ai tới cửa cũng nghe thấy mùi cá .
Bởi vì đông tức hạ lý, mùa đông là mùa cá trích béo tốt nhất, mà cá trích sống tự nhiên lại càng thơm ngon hơn.
Do không có muối ăn, nên canh cá chỉ có mùi vị nguyên chất, cho dù là vậy thì canh cá vẫn ngon không tưởng tượng nổi.
Tiểu Thiết Đản bưng lấy bát canh cá màu trắng sữa, uống đến ngon lành, cái trán toát cả mồ hôi.
Nhìn Tiểu Thiết Đản ăn như gió cuốn mây trôi, Du Uyển cảm thấy mình tìm ra được cơ hội buôn bán.
“Thiết Đản, nhà chúng ta có hoa châm không?” Sau bữa cơm, Du Uyển hỏi đệ đệ.
“Có ạ! A tỷ chờ một chút, để đệ đi lấy!” Tiểu Thiết Đản chạy nhanh như chớp vào phòng Khương thị, kéo cửa tủ ra, có một cái bọc nhỏ, bên trong là một cái gối cắm kim chỉ.
Du Uyển chọn hai cây kim dài, dùng lửa hơ nóng qua, lấy tay bẻ cong làm lưỡi câu.
Nàng lại tiếp tục đi ra hậu viện chặt một cây tre, làm thành hai cái cần câu thật dài.
“A tỷ, tỷ muốn làm gì vậy?” Tiểu Thiết Đản tò mò hỏi.
“Buổi tối đệ sẽ biết.”
Du Uyển dùng đòn gánh chọn hai cái thùng gỗ cân xứng, cầm theo hai cây cần câu, từ hậu viện đi đến chỗ con sông nhỏ ban sáng bắt được cá trích.
Sau hai canh giờ, Du Uyển quay trở về, thùng gỗ nhìn sơ qua thấy tràn đầy, ngoại trừ nước còn có cá.
Tiểu Thiết Đản ngồi chồm hổm trên mặt đất, tay nhỏ chỉ chỉ đếm đếm: “...Hai, ba, bốn, năm, sáu...”
Đếm tới mười thì ngưng, vì con số sau đó hắn chưa có học qua.
Giữa trưa có người quen tới cửa, Du Uyển dùng canh cá để trao đổi tin tức với các nàng, ví dụ như nàng đã biết thôn này gọi là thôn Liên Hoa, biết chợ phiên ở đâu, mỗi tháng một tuần là mở chợ lớn, ba ngày mở chợ nhỏ, ngày mai sẽ là ngày mở chợ lớn, ngày này người bán hàng rong rất nhiều, đồng thời người tới mua cũng rất nhiều.
Mà nàng, đã nghĩ ra cơ hội kiếm tiền.
....
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro