Kiếp Trước Bị Đối Xử Tàn Tệ, Kiếp Này Sống Một Đời Cực Phẩm

Chương 11

Tưởng Nhị Thập

2025-03-31 15:22:51

Cô duỗi người, giơ tay lên xem đồng hồ đeo tay hơi bị mài mòn.

Đừng nhìn đồng hồ cũ kỹ, đây cũng là của hồi môn mà gia đình gom góp tiền mua cho cô, ở quê, mấy chị em bạn tốt đều hâm và ghen tị với cô.

Thấy đã hơn mười giờ rồi, cô lật người dậy ra khỏi phòng để rửa mặt.

Trong phòng khách, thằng nhóc vô ơn đang chơi bi nhìn thấy Lý Xuân Lan đi ra, sợ hãi chạy vội vào phòng ông bà nội.

Trong lúc hoảng loạn, nó lập tức kêu lên: “Ông nội, đồ bỏ đi ra ngoài. Mau bảo vệ con!”

Nghe lời của thằng nhóc vô ơn, Lý Xuân Lan không biểu lộ cảm xúc gì, đi thẳng vào phòng vợ chồng Khánh Quốc Cường.

Cô túm lấy Khánh Bách đang nằm trên người Khánh Quốc Cường, không nói một lời vung tay đánh một cái vào m.ô.n.g nó.

"Oa..." Khánh Bách đau quá òa khóc, vô cùng đáng thương.

Khánh Quốc Cường tức giận quát: "Xuân Lan, cô ngủ đến trưa dậy thì đã thôi đi, sao lại đánh con như vậy? Cô làm mẹ kiểu gì thế?"

"Không đánh không nhớ lâu. Hôm qua tôi đã nói rồi, nó nói bậy với tôi, gặp là đánh." Lý Xuân Lan đáp.

TBC

"Lại nữa, ông không biết mẹ nó là ai à? Đừng có gán con cho tôi, tôi buồn nôn lắm."

Nói xong, cô không thèm để ý hai ông cháu nữa, quay đầu đi rửa mặt.

"Con mụ nhà quê c.h.ế.t tiệt!" Khánh Quốc Cường tức giận nghiến răng lẩm bẩm.

Ông ta thầm nghĩ phải tìm cách cho con trai ly hôn với con nhà quê này, đuổi cô ta về quê ngay!

Khánh Quốc Cường đang toan tính trong lòng thì nghe thấy Lý Xuân Lan nói chuyện với thím Trang hàng xóm ngoài cửa.

"Cháu là vợ Vân Diên cưới ở quê à? Mới đến hôm qua hả? Hôm qua từ sáng đến tối nhà cháu đã ầm ĩ. Thím còn thấy lạ, hóa ra do cháu đến!"

"Cháu lén nói cho thím biết đi, hôm qua có phải mẹ chồng cháu khó dễ, không cho vào nhà phải không?"

"Thím, cháu đến đây được một tháng rồi!"

"Sao? Một tháng rồi? Sao trước giờ thím chưa gặp cháu?"

"Còn không phải là mẹ chồng kia của cháu, học hành nhiều năm coi thường dân lao động, nói cháu là nông dân làm mất mặt bà ta, không cho hàng xóm biết. Mà còn..."

"Gì cơ? Không cho dùng nhà vệ sinh nữa? Hành động này của mẹ chồng cháu có khác gì phân biệt giai cấp, chia người ra ba sáu chín loại sao?"

"Còn nhiều nữa! Bà ta chỉ cho cháu ăn cơm thừa... Sau đó..."

Trong phòng, Khánh Quốc Cường gắt gỏng ra lệnh: "Tiểu Bách, ra cửa gọi mẹ con vào, bảo nó đừng nói bậy ngoài đó!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Khánh Bách núp vào góc, nức nở: "Đồ bỏ đó muốn đánh c.h.ế.t con, con không dám ra. Ông nội đi đi."

Khánh Quốc Cường mặt mày khó coi, sai một đứa trẻ ra ra thì được, nếu một người đàn ông như ông ta ra ngoài ngăn cản thì chắc chắn sẽ bị người ngoài cười chê.

"Vậy ra nói mẹ con là ông gọi, bảo nó vào đây." Khánh Quốc Cường nói với Khánh Bách.

Khánh Bách sợ hãi trước vẻ mặt nghiêm trọng của ông nội, ậm ừ rồi chạy vụt ra khỏi phòng.

Dĩ nhiên, nó chạy đi trốn chứ không dám đụng đến Lý Xuân Lan.

Ngoài cửa, Lý Xuân Lan kể chuyện say sưa, thím Trang nghe mà không chán.

Thím Trang vốn không ưa Phan Quế Vân làm ra vẻ thanh cao, khinh thường người khác, hôm qua nghe thấy động tĩnh đã áp tai vào tường nghe lén. Sáng nay bà đã chờ sẵn để châm chọc Phan Quế Vân vài câu.

Bây giờ Lý Xuân Lan cố tình tiết lộ khiến bà phấn khích, như tìm được chất liệu để bêu xấu Phan Quế Vân mấy năm tới.

Để nghe thêm, cũng thương một cô gái trẻ như Lý Xuân Lan phải ăn cơm thừa cả tháng, thím Trang kéo cô vào nhà lấy bánh bao nhân thịt vừa gói ra đãi.

Bánh bao nhân thịt, là đãi khách quý nhất nhà bà đấy!

Lý Xuân Lan cũng kích động không kém.

Một lúc sau, lúc Lý Xuân Lan ra khỏi nhà thím Trang, bụng đã no nê, người cũng tràn đầy sức lực.

Trong phòng, Khánh Quốc Cường tức điên người nhưng không muốn ra ngoài mất mặt, loáng thoáng nghe tiếng Lý Xuân Lan và thím Trang chào tạm biệt, tưởng cô sắp vào phòng.

Ông ta nghiêm mặt chờ sẵn để dạy dỗ cô về chuyện "chuyện xấu trong nhà không được lộ ra ngoài", nhưng chờ mãi, ngoài cửa im bặt, người cũng chẳng vào.

Đã trưa rồi, con nhà quê đó định bỏ đói ông ba chồng này sao?

Sau khi ăn no nê ở nhà thím Trang, Lý Xuân Lan không còn mấy lòng hiếu thảo thừa thãi để quan tâm đến chuyện ăn uống, ngủ nghỉ của Khánh Quốc Cường nữa.

Sau khi rời khỏi nhà thím Trang, cô lập tức đi dạo phố.

Mười một đồng trong thời đại này có sức mua không nhỏ.

Trước tiên, cô mua hai bộ đồ lót mình đang thiếu nhất.

Sau đó, cô mua thêm một bộ quần áo mà cô hâm mộ yêu thích từ kiếp trước: áo sơ mi kẻ caro màu đỏ mặc ngoài, quần đen và một đôi giày cao su.

Kiếp trước, chờ cô đủ tiền mua những món đồ như vậy, cô đã không còn là cô gái trẻ nữa, cho nên cô ngại mua và mặc.

Chất lượng quần áo và giày dép đều rất tốt, một hơi đã tiêu tốn chín đồng.

Cách tiêu tiền như vậy đối với Lý Xuân Lan - một bà vợ của nhà giàu có kiếp trước, đã được coi là tiêu xài hoang phí, sau khi mua xong cô chỉ có một cảm giác: thoải mái!

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Kiếp Trước Bị Đối Xử Tàn Tệ, Kiếp Này Sống Một Đời Cực Phẩm

Số ký tự: 0