Khom Lưng Vì Người

Chương 16

Đang cập nhật

2025-04-02 20:30:33

Cô ta cố ý lái xe đ.â.m người, không thể chối cãi.

Mà động cơ gây án cũng đơn giản vô cùng. Trong mắt cô ta, tôi đã hại mẹ cô ta vào tù, lại còn phanh phui chuyện cô ta là con riêng, khiến cô ta bị đuổi ra khỏi nhà, mất mẹ, mất nguồn tài chính.

Ngay cả cổ phần công ty và hơn hai mươi triệu tiền mặt trong di chúc của ba tôi cũng không còn.

Cô ta chẳng còn gì để mất, vậy nên mới chọn cách trả thù.

Còn về phu nhân Cận, Tô Nhan với bà ta vốn không thù không oán, chỉ là lúc đó quá căng thẳng và sợ hãi, đến khi gần đ.â.m vào tôi, theo bản năng lại vặn nhẹ vô lăng.

Chiếc xe liền lao thẳng vào phu nhân Cận đang đứng ngay bên cạnh tôi.

Đối với Cận Dữ, tôi luôn cảm thấy áy náy.

Dù thế nào, cái c.h.ế.t của phu nhân Cận cũng có liên quan đến tôi.

Nhưng mà.

Ngày diễn ra tang lễ, Cận Dữ mắt đỏ hoe, nói với tôi.

“Em biết không, hôm đó mẹ anh tìm em ra quán cà phê gần đó là vì sao không?”

Tôi lắc đầu.

Giọng anh khẽ run.

“Bởi vì, bà ấy đã sắp xếp sẵn tài xế ở ven đường, định tạo ra một ‘tai nạn bất ngờ’ khiến em c.h.ế.t trên đường đi. Như vậy, vừa có thể trừ khử mối họa trong lòng bà ấy là em, vừa không để anh trách bà ấy, vì dù sao… tất cả chỉ là tai nạn.”

“Cũng chính vì thế, khi Tô Nhan lái xe lao tới, bà ấy chỉ né sang một bên hai bước, chứ không tránh hẳn đi. Vì bà ấy cho rằng, người lái xe đến là người của bà ấy.”

“Nhưng nào ngờ, người của bà ấy còn chưa kịp xuất hiện mà Tô Nhan trong lúc hoảng loạn đã xoay nhẹ tay lái, vô tình tông thẳng vào bà ấy.”

Những lời này, từ miệng Cận Dữ nói ra, dường như rất khó khăn.

Mắt anh đỏ rực, nhưng cuối cùng vẫn khẽ thở dài, đưa tay xoa đầu tôi.

Anh nói: “Vãn Vãn, tất cả không liên quan đến em.”

Mà tôi, không thể nói được lời nào.

Mọi chuyện quá đỗi trớ trêu.

Chẳng trách người ta vẫn nói…

“Tính toán quá khéo, lại vô tình mất mạng.”

Sau tang lễ của phu nhân Cận là tang lễ của Tô Mặc.

So với phu nhân Cận, tang lễ của anh ấy vô cùng vắng lặng.

Anh ấy không có người thân, cũng chẳng có bao nhiêu bạn bè.

Người đến dự chỉ lác đác vài người.

Tôi nhìn anh ấy bị đưa vào lò hỏa táng, tận mắt chứng kiến tro cốt được đặt vào trong hộp.

Một người dịu dàng đến thế, cuối cùng lại hóa thành một nắm tro tàn.

Tôi chọn cho anh ấy một nơi an táng có phong thủy rất tốt, chỗ đó khá yên tĩnh.

Tôi biết anh ấy thích sự tĩnh lặng, không muốn bị quấy rầy.

Cận Dữ cùng tôi đứng trước mộ anh ấy.

Anh nắm tay tôi, nghiêm túc, thành kính hứa với Tô Mặc.

Rằng anh sẽ dành cả quãng đời còn lại để đối xử tốt với tôi.

Trong ảnh, Tô Mặc vẫn cười dịu dàng như thế.

Chỉ đáng tiếc, người trong ảnh không thể lên tiếng được nữa.

Tôi cũng mang theo quyển nhật ký của anh ấy.

Đó là một quyển rất dày.

Tôi không biết bên trong viết những gì.

Tôi rất tò mò, nhưng vẫn nhớ rõ lời anh ấy dặn trước khi vào phòng phẫu thuật.

Anh ấy gắng gượng dặn dò tôi, đừng đọc.

Được thôi.

Tôi sẽ không đọc.

Tôi cầm quyển nhật ký, dùng bật lửa châm vào một góc.

Ngọn lửa bùng lên, suýt chút nữa thiêu vào ngón tay tôi.

Bản năng khiến tôi buông tay.Nhật ký rơi xuống đất, dập tắt đốm lửa vừa mới cháy lên.

Tôi định nhặt lại thì đúng lúc có một cơn gió thổi qua.

Một trang giấy bị lật ra.

Lộ ra nội dung của trang đầu tiên.

Tôi thề, tôi chỉ vô thức liếc nhìn một cái, nhưng ngay lập tức sững sờ.

Trang đầu tiên của quyển nhật ký chi chít, dày đặc, toàn bộ đều là một cái tên.

Tô Vãn.

Tô Vãn.

Tô Vãn…

Tất cả đều là tên của tôi.

Cận Dữ đứng bên cạnh cũng nhìn thấy.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Chúng tôi im lặng rất lâu, không ai nói gì.

Cuối cùng, tôi hoàn hồn, nhặt quyển nhật ký lên, đóng lại, sau đó châm lửa đốt.

Ngọn lửa nuốt chửng từng trang giấy.

Giữa làn hơi nóng bốc lên, tôi nhìn về phía bức ảnh trên bia mộ của Tô Mặc.

Anh ấy vẫn mỉm cười như vậy.

Tôi chợt nhớ đến ngày hôm đó, trước khi anh ấy bị đẩy vào phòng phẫu thuật, cũng là ánh mắt ấy, cũng là nụ cười ấy, nhìn tôi.

Khi đó.

Anh ấy hỏi tôi.

"Kiếp sau, chúng ta làm anh em ruột nhé?"

Ừ.

Lời kết

Hai năm sau, khi tôi và thiếu gia nhà họ Cận đính hôn, cả thành phố đều xôn xao.

Chuyện phu nhân Cận bị xe đ.â.m ngay bên cạnh tôi từng gây chấn động một thời.

Mọi người đều chắc chắn rằng, Cận Dữ nhất định sẽ cắt đứt quan hệ với tôi.

Nhưng anh vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, không chút do dự.

Chỉ là.

Tôi không để anh giải thích với người ngoài.

Dù sao thì, cái c.h.ế.t của phu nhân Cận là do bà ta tự làm tự chịu.

Người đã khuất rồi, giải thích hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Tôi cũng không bận tâm đến những điều đó.

Tôi và Cận Dữ còn rất nhiều thời gian để yêu nhau.

Sau khi phu nhân Cận và Tô Mặc qua đời, chúng tôi dành một năm để cùng nhau bước ra khỏi bóng tối trong lòng.

Lại dùng thêm một năm để yêu nhau.

Hai năm sau, chúng tôi đính hôn.

Ba năm sau, tổ chức hôn lễ.

Tháng chúng tôi kết hôn, trùng hợp thay, Trang Văn Huệ mãn hạn tù.

Đáng thương thay, bà ta vẫn không hay biết con gái bảo bối của mình cũng đã nối gót theo bước chân bà ta.

Hơn nữa, cả đời này, cô ta cũng đừng mong được ra ngoài nữa.

Nghe nói, sau khi ra tù, biết được tất cả, Trang Văn Huệ gần như phát điên.

Bà ta chạy về tìm ba tôi.

Nhưng rồi lại bị người đàn ông đã bị liệt nửa người ấy tát một cái thật mạnh, sau đó đuổi ra ngoài.

Phải rồi.

Việc ba tôi bị liệt nửa người cũng có công lao của hai mẹ con bọn họ.

Sau khi ba lập di chúc, hai người đó nóng lòng muốn lấy tiền, liền lén lút cho ông ta uống một lượng nhỏ thuốc độc mỗi ngày.

Không đến mức khiến ông ta c.h.ế.t ngay, nhưng âm thầm hủy hoại cơ thể ông ta.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Khom Lưng Vì Người

Số ký tự: 0