Chương 10
Đang cập nhật
2025-04-02 20:30:33
Ba tôi thì tức đến mức đập mạnh cửa rồi bỏ đi.
Sau màn náo loạn hôm nay, chắc chắn ông ta mất hết mặt mũi, không biết sẽ chạy đi đâu uống rượu giải sầu.
Tôi cũng lên lầu, nhưng khi đi ngang qua phòng Tô Mặc, bước chân bỗng vô thức khựng lại.
Cửa phòng không đóng.
Tôi liếc vào trong, vừa vặn trông thấy một bộ vest trắng treo ngay ngắn trên giá.
Tô Mặc từ trước đến nay luôn mặc đồ đơn giản, thoải mái, hơn nữa sức khỏe anh ấy không tốt, gần như chẳng bao giờ tham gia bất kỳ buổi tiệc nào.
Anh ấy chuẩn bị vest để làm gì?
Đang thắc mắc, Tô Mặc từ phòng tắm bước ra, cầm khăn lau mái tóc còn ướt.
Thấy tôi, anh ấy mỉm cười gọi: "Vãn Vãn."
Tôi chớp mắt, ánh mắt vô thức dừng trên bộ vest trắng, chợt hiểu ra: "Anh đến bữa tiệc sinh nhật hôm nay?"
Tô Mặc gật đầu.
"Hôm qua tình cờ nghe Tô Nhan nói em không có bạn nhảy, cô ta định khiến em xấu mặt trước mọi người."
Tôi nhíu mày nhớ lại, nhưng rồi lắc đầu: "Nhưng em không thấy anh ở đó."
Tô Mặc khẽ cười.
"Lúc anh định qua chỗ em, lại thấy Cận Dữ cũng đến. Vì nghĩ em không cần nữa nên anh quay về."
Nói rồi, anh ấy đưa tay vuốt nhẹ phần áo vest, như đang chỉnh lại nếp gấp.
"Anh giữ lại bộ này, đợi đến sinh nhật năm nay của em sẽ mặc."
Anh ấy ngừng một lát, rồi nhẹ nhàng nhìn tôi, hỏi: "Vãn Vãn, năm nay, trong bữa tiệc sinh nhật của em… với tư cách là anh trai, anh có thể mời em một điệu nhảy không?"
Câu hỏi này có chút kỳ lạ.
Nhưng tôi vẫn gật đầu.
"Được thôi."
Chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.
Hơn nữa, sinh nhật tôi còn mấy tháng nữa mới tới.
Thế nhưng, dường như chỉ vì một câu trả lời đơn giản của tôi…
Tô Mặc lại rất vui.
Hôm nay, anh ấy có chút kỳ lạ.
16
Ban đêm.
Biệt thự nhà tôi bất ngờ bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa thật lớn nhanh chóng nuốt trọn căn phòng của tôi.
Tôi đứng dưới lầu, khoác áo khoác của Tô Mặc, hai mày nhíu chặt. Nếu không có anh ấy, e rằng tôi chẳng thể thoát ra nổi.
Điểm phát hỏa dường như nằm ngay cửa phòng tôi.
Lửa lan quá nhanh, chỉ chớp mắt đã tràn xuống tầng một.
Nhưng mãi vẫn không thấy Trang Văn Huệ và hai người kia chạy ra.
Tôi do dự, cân nhắc xem có nên nhân lúc tầng một vẫn chưa bị lửa bao phủ hoàn toàn mà vào xem tình hình không.
Sống c.h.ế.t của mẹ con họ, tôi chẳng bận tâm. Nhưng…
Dù sao ông ta cũng là ba tôi.
Thôi vậy.
Sau một thoáng đắn đo, tôi tiến về phía cửa. Hận thì hận, nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn ông ta bị thiêu c.h.ế.t bên trong.
Nhưng ngay khi tôi vừa đến gần, ba người bên trong bỗng loạng choạng lao ra ngoài.Trang Văn Huệ đi chân trần, mặt đầy hoảng loạn. Còn Tô Nhan thì cõng theo ba tôi.
Thân hình cô ta gầy gò, lảo đảo khiêng ông ta ra ngoài. Ba tôi thì gục trên vai cô ta, không rõ bị ngạt khói hay vẫn còn đang mê man vì say rượu.
Tôi thở phào.
Chưa c.h.ế.t là được.
Hóa ra trước khi ngủ, ba tôi đã uống rượu. Do hít phải khói trong lúc ngủ say, ông ta bị ngất xỉu.
Còn Tô Nhan...
Vì cứu ông ta, cánh tay cô ta bị bỏng nặng.
Nghe Tô Mặc kể lại, tôi chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ hờ hững đáp một tiếng.
Những trò vặt vãnh này cũng chỉ lừa được bọn trẻ con mà thôi.
Khi họ chạy ra lửa mới vừa lan xuống tầng một.
Ba tôi và Trang Văn Huệ đều bình yên vô sự, tóc tai Tô Nhan cũng chẳng bị cháy sém, gương mặt lành lặn, chỉ có mỗi cánh tay bị bỏng.
Chỉ cần có chút đầu óc ai cũng nhìn ra trò này vụng về đến mức nào.
Nhưng tôi không ngờ…
Một tên nhà giàu mới nổi như ba tôi lại tin sái cổ.
Vài ngày sau, ông ta gọi điện, bảo có chuyện quan trọng cần thông báo, yêu cầu tôi đến bệnh viện ngay lập tức.
Vì tò mò, tôi đi.
Và ngay khi gặp mặt, ba tôi long trọng tuyên bố...
Tô Nhan đã liều mạng cứu ông ta, còn bị bỏng một vết sẹo trên cánh tay, khiến ông ta vô cùng cảm động.
So với cô ta thì đứa con gái chung sống hai mươi mấy năm dưới một mái nhà với ông ta là tôi đây lại nhẫn tâm khoanh tay đứng nhìn.
Thế nên, ông ta quyết định lập di chúc và công chứng tài sản.
Sau khi qua đời, toàn bộ tài sản sẽ để lại cho mẹ con Trang Văn Huệ.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Còn tôi, cô con gái trưởng, thì chỉ nhận được đúng tám ngàn sáu trăm hai mươi lăm tệ.
Tô Nhan ở bên cạnh tiếp tục diễn trò đầy giả tạo: “Ba ơi, tay con không sao… Thật ra lúc đó con chẳng nghĩ gì cả, chỉ cần ba gặp nguy hiểm là con xông vào ngay…”
“Với lại, dù chị không lo cho ba thì dù sao cũng là con gái nhà họ Tô, ba để lại cho chị ít tiền cũng được mà…”
Ba tôi dịu dàng nói với Tô Nhan trong khi cổ họng vẫn còn khàn đặc vì bị khói hun mấy hôm trước: “Nhan Nhan, con đừng nói đỡ cho nó nữa. Ba thật sự quá thất vọng. Nuôi một đứa con gái hai mươi năm trời, cuối cùng lại ra một con sói mắt trắng* như thế!”
(*Ý chỉ kẻ vô ơn.)
Nói xong, sắc mặt ông ta lạnh hẳn đi: “Không cần nói thêm nữa. Di chúc đã lập, không thể thay đổi!”
Dứt lời, ông ta còn căm hận nhìn tôi, như thể đang mong chờ trên mặt tôi sẽ xuất hiện những biểu cảm ông ta muốn thấy...
Hối hận?
Đau khổ?
Tức giận?
Thật tiếc, ông ta lại phải thất vọng rồi.
Ngược lại, tôi còn thấy buồn cười.
Vừa nãy, để kích thích tôi, ông ta đã cố tình cho tôi xem cả di chúc lẫn giấy tờ công chứng tài sản.
Không ngờ, sau bao năm để mẹ con Trang Văn Huệ tiêu xài hoang phí, toàn bộ số tiền còn lại chỉ có hai mươi triệu.
Dĩ nhiên, vẫn còn một ít cổ phần công ty.
Nhưng, chỉ dựa vào bấy nhiêu mà muốn tôi hối hận? Nực cười!
Tôi kéo ghế ngồi xuống, châm điếu thuốc, khẽ cười.
“Theo ông bao nhiêu năm như thế, đến cuối cùng chỉ gom góp được từng đó thôi à? Cái số tiền ít ỏi này, tôi chẳng buồn liếc mắt.”
Sau màn náo loạn hôm nay, chắc chắn ông ta mất hết mặt mũi, không biết sẽ chạy đi đâu uống rượu giải sầu.
Tôi cũng lên lầu, nhưng khi đi ngang qua phòng Tô Mặc, bước chân bỗng vô thức khựng lại.
Cửa phòng không đóng.
Tôi liếc vào trong, vừa vặn trông thấy một bộ vest trắng treo ngay ngắn trên giá.
Tô Mặc từ trước đến nay luôn mặc đồ đơn giản, thoải mái, hơn nữa sức khỏe anh ấy không tốt, gần như chẳng bao giờ tham gia bất kỳ buổi tiệc nào.
Anh ấy chuẩn bị vest để làm gì?
Đang thắc mắc, Tô Mặc từ phòng tắm bước ra, cầm khăn lau mái tóc còn ướt.
Thấy tôi, anh ấy mỉm cười gọi: "Vãn Vãn."
Tôi chớp mắt, ánh mắt vô thức dừng trên bộ vest trắng, chợt hiểu ra: "Anh đến bữa tiệc sinh nhật hôm nay?"
Tô Mặc gật đầu.
"Hôm qua tình cờ nghe Tô Nhan nói em không có bạn nhảy, cô ta định khiến em xấu mặt trước mọi người."
Tôi nhíu mày nhớ lại, nhưng rồi lắc đầu: "Nhưng em không thấy anh ở đó."
Tô Mặc khẽ cười.
"Lúc anh định qua chỗ em, lại thấy Cận Dữ cũng đến. Vì nghĩ em không cần nữa nên anh quay về."
Nói rồi, anh ấy đưa tay vuốt nhẹ phần áo vest, như đang chỉnh lại nếp gấp.
"Anh giữ lại bộ này, đợi đến sinh nhật năm nay của em sẽ mặc."
Anh ấy ngừng một lát, rồi nhẹ nhàng nhìn tôi, hỏi: "Vãn Vãn, năm nay, trong bữa tiệc sinh nhật của em… với tư cách là anh trai, anh có thể mời em một điệu nhảy không?"
Câu hỏi này có chút kỳ lạ.
Nhưng tôi vẫn gật đầu.
"Được thôi."
Chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.
Hơn nữa, sinh nhật tôi còn mấy tháng nữa mới tới.
Thế nhưng, dường như chỉ vì một câu trả lời đơn giản của tôi…
Tô Mặc lại rất vui.
Hôm nay, anh ấy có chút kỳ lạ.
16
Ban đêm.
Biệt thự nhà tôi bất ngờ bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa thật lớn nhanh chóng nuốt trọn căn phòng của tôi.
Tôi đứng dưới lầu, khoác áo khoác của Tô Mặc, hai mày nhíu chặt. Nếu không có anh ấy, e rằng tôi chẳng thể thoát ra nổi.
Điểm phát hỏa dường như nằm ngay cửa phòng tôi.
Lửa lan quá nhanh, chỉ chớp mắt đã tràn xuống tầng một.
Nhưng mãi vẫn không thấy Trang Văn Huệ và hai người kia chạy ra.
Tôi do dự, cân nhắc xem có nên nhân lúc tầng một vẫn chưa bị lửa bao phủ hoàn toàn mà vào xem tình hình không.
Sống c.h.ế.t của mẹ con họ, tôi chẳng bận tâm. Nhưng…
Dù sao ông ta cũng là ba tôi.
Thôi vậy.
Sau một thoáng đắn đo, tôi tiến về phía cửa. Hận thì hận, nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn ông ta bị thiêu c.h.ế.t bên trong.
Nhưng ngay khi tôi vừa đến gần, ba người bên trong bỗng loạng choạng lao ra ngoài.Trang Văn Huệ đi chân trần, mặt đầy hoảng loạn. Còn Tô Nhan thì cõng theo ba tôi.
Thân hình cô ta gầy gò, lảo đảo khiêng ông ta ra ngoài. Ba tôi thì gục trên vai cô ta, không rõ bị ngạt khói hay vẫn còn đang mê man vì say rượu.
Tôi thở phào.
Chưa c.h.ế.t là được.
Hóa ra trước khi ngủ, ba tôi đã uống rượu. Do hít phải khói trong lúc ngủ say, ông ta bị ngất xỉu.
Còn Tô Nhan...
Vì cứu ông ta, cánh tay cô ta bị bỏng nặng.
Nghe Tô Mặc kể lại, tôi chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ hờ hững đáp một tiếng.
Những trò vặt vãnh này cũng chỉ lừa được bọn trẻ con mà thôi.
Khi họ chạy ra lửa mới vừa lan xuống tầng một.
Ba tôi và Trang Văn Huệ đều bình yên vô sự, tóc tai Tô Nhan cũng chẳng bị cháy sém, gương mặt lành lặn, chỉ có mỗi cánh tay bị bỏng.
Chỉ cần có chút đầu óc ai cũng nhìn ra trò này vụng về đến mức nào.
Nhưng tôi không ngờ…
Một tên nhà giàu mới nổi như ba tôi lại tin sái cổ.
Vài ngày sau, ông ta gọi điện, bảo có chuyện quan trọng cần thông báo, yêu cầu tôi đến bệnh viện ngay lập tức.
Vì tò mò, tôi đi.
Và ngay khi gặp mặt, ba tôi long trọng tuyên bố...
Tô Nhan đã liều mạng cứu ông ta, còn bị bỏng một vết sẹo trên cánh tay, khiến ông ta vô cùng cảm động.
So với cô ta thì đứa con gái chung sống hai mươi mấy năm dưới một mái nhà với ông ta là tôi đây lại nhẫn tâm khoanh tay đứng nhìn.
Thế nên, ông ta quyết định lập di chúc và công chứng tài sản.
Sau khi qua đời, toàn bộ tài sản sẽ để lại cho mẹ con Trang Văn Huệ.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Còn tôi, cô con gái trưởng, thì chỉ nhận được đúng tám ngàn sáu trăm hai mươi lăm tệ.
Tô Nhan ở bên cạnh tiếp tục diễn trò đầy giả tạo: “Ba ơi, tay con không sao… Thật ra lúc đó con chẳng nghĩ gì cả, chỉ cần ba gặp nguy hiểm là con xông vào ngay…”
“Với lại, dù chị không lo cho ba thì dù sao cũng là con gái nhà họ Tô, ba để lại cho chị ít tiền cũng được mà…”
Ba tôi dịu dàng nói với Tô Nhan trong khi cổ họng vẫn còn khàn đặc vì bị khói hun mấy hôm trước: “Nhan Nhan, con đừng nói đỡ cho nó nữa. Ba thật sự quá thất vọng. Nuôi một đứa con gái hai mươi năm trời, cuối cùng lại ra một con sói mắt trắng* như thế!”
(*Ý chỉ kẻ vô ơn.)
Nói xong, sắc mặt ông ta lạnh hẳn đi: “Không cần nói thêm nữa. Di chúc đã lập, không thể thay đổi!”
Dứt lời, ông ta còn căm hận nhìn tôi, như thể đang mong chờ trên mặt tôi sẽ xuất hiện những biểu cảm ông ta muốn thấy...
Hối hận?
Đau khổ?
Tức giận?
Thật tiếc, ông ta lại phải thất vọng rồi.
Ngược lại, tôi còn thấy buồn cười.
Vừa nãy, để kích thích tôi, ông ta đã cố tình cho tôi xem cả di chúc lẫn giấy tờ công chứng tài sản.
Không ngờ, sau bao năm để mẹ con Trang Văn Huệ tiêu xài hoang phí, toàn bộ số tiền còn lại chỉ có hai mươi triệu.
Dĩ nhiên, vẫn còn một ít cổ phần công ty.
Nhưng, chỉ dựa vào bấy nhiêu mà muốn tôi hối hận? Nực cười!
Tôi kéo ghế ngồi xuống, châm điếu thuốc, khẽ cười.
“Theo ông bao nhiêu năm như thế, đến cuối cùng chỉ gom góp được từng đó thôi à? Cái số tiền ít ỏi này, tôi chẳng buồn liếc mắt.”
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro