Cung Khuynh - Sầm Tang

Chương 18

Sầm Tang

2025-03-31 15:17:25

20

Cuộc chiến khốc liệt kéo dài suốt ngày đêm.

Khi gặp lại nhau, hắn đã hoàn toàn lột xác.

Thập nhị miện lưu, huyền y huân thường.

Không còn nghi ngờ gì nữa, trận chiến này, hắn đã thắng.

Hắn đã trở thành bậc cửu ngũ chí tôn.

Hắn chìa tay về phía nàng:

"Nguyệt Dao, ta đến đón nàng hồi cung."

Nàng lùi lại một bước.

"Bệ hạ muốn ta lấy thân phận gì để hồi cung đây? Thái hậu sao?"

Hắn trầm ngâm một lát, buồn bã "Ừm" một tiếng.

Rồi một lúc sau, lại nói thêm một câu đầy ẩn ý:

"Còn phải xem ý nàng thế nào đã."

Nàng lắc đầu:

“Không được đâu.”

Thẩm gia mưu nghịch, sao nàng có thể ung dung yên ổn mà tiếp tục ngồi vững ở vị trí kia được.

Hơn nữa, nàng không cam tâm.

Không cam tâm cả đời chỉ có thể đứng bên cạnh hắn với thân phận dưỡng mẫu, nhìn hắn sau này phi tần vây quanh, con đàn cháu đống, còn nàng thì mãi mãi nếm trải cái cảm giác gần trong gang tấc mà xa cách vời vợi.

Nàng cười khổ.

Xin lỗi, nàng không nên nuôi dưỡng những tình cảm trái luân thường đạo này.

"Vậy nàng muốn thế nào?"

Nàng quay mặt đi, né tránh ánh mắt đầy chờ mong của hắn:

"Ta muốn rời khỏi nơi này."

Hắn nắm lấy tay nàng, siết chặt đến đau nhói, nhưng chỉ một thoáng, lại lặng lẽ buông ra.

"Nàng không cần ta."

Lời nói chất chứa nỗi bi thương tột cùng.

“Ta chỉ là… ta chỉ…”

Nàng ấp úng mãi, cuối cùng chỉ có thể lựa lời nói: "Đây là cách tốt nhất cho cả hai chúng ta.”

Hắn im lặng rất lâu:

"Nàng muốn đi đâu?"

"Giang Nam, ta muốn về tìm mẫu thân ta."

Mẫu thân Chúc thị, vốn sinh ra trong một gia đình thương gia giàu có ở Giang Nam.

Năm xưa sau khi bị hưu, bà đã quay về nhà mẹ, tiếp tục gây dựng sự nghiệp.

Mấy lần hắn định mở miệng nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, cuối cùng, gần như không nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của hắn:

"Được, ta tôn trọng quyết định của nàng."

"Nàng cần gì cứ nói, ta sẽ sai người chuẩn bị chu toàn."

"Ta muốn đổi thân phận để sống, đổi theo họ mẹ ta, đoạn tuyệt hoàn toàn quan hệ với Thẩm gia."

Phụ thân quyền khuynh triều dã, muội muội ngang ngược càn rỡ, nàng bị bọn họ ruồng bỏ hết lần này đến lần khác, đẩy nàng xuống vực sâu.

Lòng nàng chua xót nghẹn ngào.

"Không phải ta vong ân bội nghĩa, mà là bọn họ đã nhẫn tâm vứt bỏ ta trước."

Hắn khẽ xoa đầu nàng, dịu dàng an ủi:

“Đây không phải lỗi của nàng."

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Cung Khuynh - Sầm Tang

Số ký tự: 0