Chương 13
Sầm Tang
2025-03-31 15:17:25
Nàng nắm chặt d.a.o găm giấu trong tay, giữ vững bình tĩnh, thừa lúc tên sát thủ nhào tới, nhắm thẳng vào mắt hắn mà đ.â.m mạnh xuống.
Tên sát thủ ngã gục xuống đất kêu la thảm thiết, nàng chớp thời cơ nhặt lấy thanh trường đao của hắn, miễn cưỡng có thể tự vệ.
Phía bên kia, Kỳ Nguyên đã phá vòng vây, tóm gọn Thẩm Thanh Ngọc:
Hắn dùng trường kiếm kề vào cổ ả ta, lạnh lùng uy hiếp:
"Bảo thích khách lui ra, ta còn có thể tha cho ngươi một mạng."
Ả ta cười nhạt, rút từ trong tay áo ra một chiếc nỏ tiễn, nhắm thẳng vào nàng đang chật vật né tránh, bóp cò.
Mũi tên sắc nhọn xuyên qua da thịt, phát ra âm thanh rợn người.
Bụng trúng tên, nàng đau đớn kêu lên một tiếng.
Hắn lập tức đẩy ả ta ra, lao nhanh về phía nàng.
Thẩm Thanh Ngọc khẽ lẩm bẩm:
"Ta cũng có cách giữ mạng cho mình."
Một lực mạnh đẩy nàng về phía sau.
Chân nàng vô tình bước hụt, thân thể bỗng chốc mất trọng lực, không thể kiểm soát được mà rơi xuống vực sâu.
Hắn vội vươn tay muốn giữ nàng lại.
Nhưng đã quá muộn rồi.
"Thẩm Nguyệt Dao!”
Trong tiếng kêu kinh hãi của hắn, nàng lăn lông lốc xuống sườn dốc, cuối cùng đầu đập mạnh vào một tảng đá lớn, bất tỉnh nhân sự.
11
Nàng tỉnh dậy trong một ngôi miếu hoang.
Một nam nhân đang lo lắng nhìn nàng.
“Thẩm Nguyệt Dao? Thẩm Nguyệt Dao?”
Hắn đang dò xét xem đầu óc nàng có bị va đập hỏng hóc gì không.
Nàng ngơ ngẩn nhìn chằm chằm lên xà nhà.
Không phải nàng không muốn đáp lời hắn.
Mà nàng thực sự - quá đau đớn!!
Hắn nghi hoặc lẩm bẩm:
“Sao lại không có phản ứng gì? Mất trí nhớ rồi sao?”
Bỗng, hắn cười nham nhở:
"Mất trí nhớ thật hả?"
"Không nhớ rõ ta là ai ư?"
"Ta là phu quân của nàng đây."
Nàng đau đến nhăn nhó cả mặt, gắng gượng gằn giọng mắng hắn:
"Kỳ Nguyên, ta chỉ bị thương thôi, chứ không có ngu."
Đúng là chó tánh không đổi được.
Quỷ kế bị vạch trần, hắn chột dạ rụt cổ lại.
Tên sát thủ ngã gục xuống đất kêu la thảm thiết, nàng chớp thời cơ nhặt lấy thanh trường đao của hắn, miễn cưỡng có thể tự vệ.
Phía bên kia, Kỳ Nguyên đã phá vòng vây, tóm gọn Thẩm Thanh Ngọc:
Hắn dùng trường kiếm kề vào cổ ả ta, lạnh lùng uy hiếp:
"Bảo thích khách lui ra, ta còn có thể tha cho ngươi một mạng."
Ả ta cười nhạt, rút từ trong tay áo ra một chiếc nỏ tiễn, nhắm thẳng vào nàng đang chật vật né tránh, bóp cò.
Mũi tên sắc nhọn xuyên qua da thịt, phát ra âm thanh rợn người.
Bụng trúng tên, nàng đau đớn kêu lên một tiếng.
Hắn lập tức đẩy ả ta ra, lao nhanh về phía nàng.
Thẩm Thanh Ngọc khẽ lẩm bẩm:
"Ta cũng có cách giữ mạng cho mình."
Một lực mạnh đẩy nàng về phía sau.
Chân nàng vô tình bước hụt, thân thể bỗng chốc mất trọng lực, không thể kiểm soát được mà rơi xuống vực sâu.
Hắn vội vươn tay muốn giữ nàng lại.
Nhưng đã quá muộn rồi.
"Thẩm Nguyệt Dao!”
Trong tiếng kêu kinh hãi của hắn, nàng lăn lông lốc xuống sườn dốc, cuối cùng đầu đập mạnh vào một tảng đá lớn, bất tỉnh nhân sự.
11
Nàng tỉnh dậy trong một ngôi miếu hoang.
Một nam nhân đang lo lắng nhìn nàng.
“Thẩm Nguyệt Dao? Thẩm Nguyệt Dao?”
Hắn đang dò xét xem đầu óc nàng có bị va đập hỏng hóc gì không.
Nàng ngơ ngẩn nhìn chằm chằm lên xà nhà.
Không phải nàng không muốn đáp lời hắn.
Mà nàng thực sự - quá đau đớn!!
Hắn nghi hoặc lẩm bẩm:
“Sao lại không có phản ứng gì? Mất trí nhớ rồi sao?”
Bỗng, hắn cười nham nhở:
"Mất trí nhớ thật hả?"
"Không nhớ rõ ta là ai ư?"
"Ta là phu quân của nàng đây."
Nàng đau đến nhăn nhó cả mặt, gắng gượng gằn giọng mắng hắn:
"Kỳ Nguyên, ta chỉ bị thương thôi, chứ không có ngu."
Đúng là chó tánh không đổi được.
Quỷ kế bị vạch trần, hắn chột dạ rụt cổ lại.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro