Cung Khuynh - Sầm Tang

Chương 11

Sầm Tang

2025-03-31 15:17:25

Vài tiếng vó ngựa hí vang vọng, bụi đất mù mịt bốc lên, bóng dáng hắn khuất dần trong rừng cây.

Ánh nắng ban mai ấm áp, nàng muốn tìm một chỗ vắng vẻ để ngả lưng phơi nắng, rồi vô thức bước về phía ngọn đồi sau doanh trại. Không ngờ đi mãi đi mãi, lạc đường lúc nào chẳng hay.

Lúc này nàng vẫn chưa mảy may hay biết hiểm nguy đang rình rập.

Nàng nhặt một cành cây khô, ngồi xổm xuống bãi đất trống vẽ vời lung tung.

Bỗng, một cơn gió lạnh thấu xương ập đến.

Một mũi tên xé gió lao vụt qua mặt nàng, hất tung cây trâm ngọc trên mái tóc, búi tóc nàng rối tung xõa xuống.

Không rõ là do kẻ b.ắ.n cung kia tài nghệ kém cỏi, hay là cố tình nương tay chừa cho nàng một con đường sống.

Nàng vội vàng định cất tiếng gọi người hộ giá:

Nhưng bóng dáng các hộ vệ theo sát nàng đâu rồi?

“Người đâu! Hộ giá!” Nàng gắng sức gào thét.

Phía sau vọng đến tiếng cười khanh khách đầy vẻ đắc ý của Thẩm Thanh Ngọc.

"Tỷ tỷ, khỏi phí công vô ích thôi. Tỷ không nhận ra đám người kia đã không còn nghe lệnh tỷ nữa rồi sao?"

Ả ta tiến lại gần hơn.

Dù trước kia Thẩm Thanh Ngọc có kiêu căng ngạo mạn đến đâu, nàng cũng chưa từng thấy ả ta điên cuồng đến mức này, tay lăm lăm thanh kiếm, miệng cười nham hiểm, ánh mắt thì tà ác hệt như ma quỷ.

Quá rõ ràng rồi, ả ta đến để g.i.ế.c nàng.

Mà vũ khí phòng thân duy nhất của nàng lúc này chỉ là cây trâm ngọc vừa rơi xuống đất.

Đó là món quà sinh nhật Kỳ Nguyên tặng nàng lần trước.

Hắn từng chỉ nàng, ấn vào cơ quan phía sau trâm, trâm sẽ biến thành một con d.a.o găm nhỏ nhắn, phòng thân khi gặp nguy hiểm.

Nhưng chênh lệch lực lượng quá lớn, chút vũ khí ấy chẳng thấm vào đâu.

Chưa kịp hoảng loạn, nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại, mượn thân mình che khuất tầm nhìn của ả ta, tay kia mò mẫm trên mặt đất, rồi nhanh chóng tìm được cơ quan.

Nàng nắm chặt d.a.o găm, vừa tìm cơ hội kéo dài thời gian, vừa cố gắng suy nghĩ, phán đoán động cơ ả ta muốn g.i.ế.c nàng, để tranh thủ thêm chút lợi thế đàm phán.

Nàng gằn giọng hỏi ả ta:

"Thẩm Thanh Ngọc, ngươi đang làm cái trò gì vậy hả!

"Ta là tỷ tỷ ruột của ngươi, là hoàng hậu đương triều, ngươi dám ngang nhiên hành thích ta, không sợ sau này bị truy cứu, liên lụy đến cả gia tộc Thẩm gia sao?"

Không nhắc thì thôi, vừa nghe nàng nói vậy, Thẩm Thanh Ngọc càng thêm kích động, không kìm được cười phá lên ha hả:

"Thẩm gia? Tỷ tỷ, tỷ có biết hay không, đứa con trai ngoan ngoãn của tỷ hiếu thảo đến mức nào không hả?”

Ả ta trừng mắt nhìn nàng:

"Hắn vì tỷ, mà suýt chút nữa đã trở mặt với Thẩm gia rồi đó!"

Nàng thầm than khổ,

Xem ra là hết đường cứu vãn thật rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Cung Khuynh - Sầm Tang

Số ký tự: 0