Chương 8
Thiết Trụ Tử
2025-04-01 11:03:47
Dương Cảnh Chi lái xe về nhà anh.
Đây là lần thứ ba tôi đến nơi này, nhưng tâm trạng lại hoàn toàn khác so với những lần trước.
"Nhân hôm nay, chúng ta hãy nói rõ ràng mọi chuyện đi." Dương Cảnh Chi rót cho tôi một ly cà phê, "Ngu Mính, anh có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi em."
"Anh hỏi đi."
"Tại sao lại chia tay?"
"Em trở thành gánh nặng, nghĩ đi nghĩ lại, chia tay là tốt nhất."
"Không phải vì chán rồi sao?"
Ngẩn ra một lúc, tôi nhớ lại, "chán rồi" là lý do tôi nói khi chia tay.
Sau khi hai chữ này thốt ra, Dương Cảnh Chi đã quay đầu bỏ đi không chút do dự.
Anh trầm giọng nói: "Anh cứ tưởng em coi anh như đồ chơi, bốn năm, em chơi chán rồi, cộng thêm biến cố gia đình, anh lại chẳng giúp được gì, nên em không cần anh nữa."
Sao anh ấy lại nghĩ như vậy?
Tôi há miệng, còn chưa kịp trả lời.
Dương Cảnh Chi đã giành nói trước: "Dù có là như vậy, cũng không sao cả."
Anh dường như sợ nghe thấy câu trả lời, nên đã lật bài ngửa trước.
"Ngu Mính, anh đã nghĩ kỹ rồi."
"Dù chỉ là một món đồ chơi, anh cũng muốn được ở bên cạnh em mãi mãi."
21
Đôi mắt Dương Cảnh Chi đen láy, giống hệt như năm đó.
Tôi phải mất một lúc mới tiêu hóa được lời anh nói, rồi mới lên tiếng: "Anh hiểu lầm rồi."
"Hửm?"
"Đó là lời nói trong lúc tức giận, Dương Cảnh Chi, em chưa bao giờ coi anh là đồ chơi, em đã yêu anh rất nghiêm túc."
"Tại sao lại là lời nói trong lúc tức giận?"
"Trước lễ tốt nghiệp, anh nói với bạn cùng phòng rằng, anh sẽ không cưới em."
Lần này đến lượt Dương Cảnh Chi ngây người.
Anh hồi tưởng lại một lúc lâu, dở khóc dở cười.
"Ý anh lúc đó là, mới tốt nghiệp, anh chưa có khả năng kết hôn. Thật ra... anh đã bắt đầu xem nhẫn kim cương từ rất sớm rồi, chỉ là anh không có tiền mua."
Chúng tôi đối chiếu từng chuyện một.
Phát hiện ra cả hai đều đã hiểu lầm đối phương.
Tại sao lại như vậy?
Nguyên nhân căn bản, vẫn là do điều kiện thực tế quá khác biệt.
Dương Cảnh Chi cho rằng, tôi giúp đỡ anh, là để mua vui.
Còn tôi lại cho rằng, Dương Cảnh Chi vì áy náy, nên mới buộc phải ở bên cạnh tôi.
Chúng tôi đều không tin đối phương yêu mình.
Quay trở lại hiện tại.
Dương Cảnh Chi hỏi: "Ngu Mính, tại sao em thà chấp nhận sự giúp đỡ của Tiêu Huy còn hơn là của anh vậy?"
"Vì em thích anh, không muốn mối quan hệ của chúng ta phát triển thành như vậy..."
Tôi chợt hiểu ra.
Dương Cảnh Chi gật đầu: "Đúng vậy, năm đó anh cũng có suy nghĩ y hệt như thế."
"Khoan đã, lúc em tỏ tình, anh cũng thích em sao?"
"Ừm, Ngu Mính, anh thích em, thật ra là từ trước khi em tỏ tình cơ."
22
"Lần đầu tiên gặp mặt khi nhập học, em nói em tên là Ngu Mính, anh đã ghi nhớ... "
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Lời kể của Dương Cảnh Chi, khiến tôi nhận ra con người ngốc nghếch của mình năm đó.
Anh rung động trước tôi.
Chỉ là tỏ tình muộn hơn một bước.
Mà cách tôi thể hiện, ngay từ đầu đã sai rồi.
Tôi dùng thứ anh thiếu nhất để dụ dỗ anh.
Vậy nên anh rất khó mở lời.
Thật ra anh đã nói rất nhiều lần, rằng anh thích tôi.
Chỉ là không ai tin.
Mọi người đều cho rằng, anh nói dối, là để lấy lòng tôi.
Lâu dần, tôi tin, đến cả anh cũng gần như tin.
—Thích Ngu Mính, hay là thích tiền viện phí của ông nội?
Sau vô số lần bị chế giễu, vô số lần nhận ra khoảng cách giữa chúng tôi, chính Dương Cảnh Chi cũng không rõ nữa.
Anh mâu thuẫn và dằn vặt, ngày qua ngày tự dày vò bản thân.
Ai cũng có thể giúp anh.
Chỉ có tôi là không được.
Bởi vì tiền bạc sẽ làm thay đổi hương vị của tình yêu.
Chỉ cần Dương Cảnh Chi không quá mạnh mẽ, thì đã có thể yên ổn dựa dẫm vào tôi.
Nhưng anh không làm vậy.
Chính vì không làm vậy, anh mới là chàng trai mà tôi thích.
Dương Cảnh Chi cầm một quả cam lên, bắt đầu chậm rãi cắt.
Tôi chợt nhớ đến ngày gặp lại.
"Những lời anh nói, có ý gì?"
"Em có thể nói lời tức giận, chẳng lẽ anh không thể sao? Anh tưởng em chơi chán rồi nên đá anh, em còn biến mất bốn năm liền cứ như cố tình trốn tránh anh vậy... Chẳng lẽ anh không được phép tức giận sao?"
Hình như là được.
"Nhưng Từ Vãn Tinh nói anh ghét em."
"Xin lỗi, đây là lỗi của anh, đã không kịp thời phản bác cô ta."
Dương Cảnh Chi chậm rãi cắt xong miếng cam cuối cùng.
Nhẹ nhàng thở dài.
"Dù sao, anh cũng tưởng rằng em thật sự... không cần anh nữa."
Ngoài trời tuyết rơi.
Khiến trong nhà trở nên khô ráo và ấm áp.
Giây phút này, cuối cùng tôi cũng chắc chắn, trong dòng sông thời gian, chàng trai ấy đã vượt qua tất cả để đến bên tôi.
23
Khi trường cũ tổ chức lễ kỷ niệm, tôi và Dương Cảnh Chi đều quay về.
Anh là đại diện cựu sinh viên ưu tú, phải lên sân khấu phát biểu.
Trường học vẫn là ngôi trường đó, chỉ có những gương mặt non nớt đã thay đổi hết lớp này đến lớp khác.
Luôn có người trẻ tuổi đến.
Luôn có người vì lý tưởng, mà tràn đầy nhiệt huyết.
Thẻ tên cựu sinh viên rơi ra khỏi túi.
Một sinh viên năm tư nhặt lên giúp tôi, ngạc nhiên nói: "Đàn chị, chị là Ngu Mính ạ?"
"Em biết chị sao?"
"Em đang thực tập ở công ty của anh Dương, chị là người nổi tiếng ở công ty chúng em đấy ạ."
"Thật à?"
Đây là lần thứ ba tôi đến nơi này, nhưng tâm trạng lại hoàn toàn khác so với những lần trước.
"Nhân hôm nay, chúng ta hãy nói rõ ràng mọi chuyện đi." Dương Cảnh Chi rót cho tôi một ly cà phê, "Ngu Mính, anh có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi em."
"Anh hỏi đi."
"Tại sao lại chia tay?"
"Em trở thành gánh nặng, nghĩ đi nghĩ lại, chia tay là tốt nhất."
"Không phải vì chán rồi sao?"
Ngẩn ra một lúc, tôi nhớ lại, "chán rồi" là lý do tôi nói khi chia tay.
Sau khi hai chữ này thốt ra, Dương Cảnh Chi đã quay đầu bỏ đi không chút do dự.
Anh trầm giọng nói: "Anh cứ tưởng em coi anh như đồ chơi, bốn năm, em chơi chán rồi, cộng thêm biến cố gia đình, anh lại chẳng giúp được gì, nên em không cần anh nữa."
Sao anh ấy lại nghĩ như vậy?
Tôi há miệng, còn chưa kịp trả lời.
Dương Cảnh Chi đã giành nói trước: "Dù có là như vậy, cũng không sao cả."
Anh dường như sợ nghe thấy câu trả lời, nên đã lật bài ngửa trước.
"Ngu Mính, anh đã nghĩ kỹ rồi."
"Dù chỉ là một món đồ chơi, anh cũng muốn được ở bên cạnh em mãi mãi."
21
Đôi mắt Dương Cảnh Chi đen láy, giống hệt như năm đó.
Tôi phải mất một lúc mới tiêu hóa được lời anh nói, rồi mới lên tiếng: "Anh hiểu lầm rồi."
"Hửm?"
"Đó là lời nói trong lúc tức giận, Dương Cảnh Chi, em chưa bao giờ coi anh là đồ chơi, em đã yêu anh rất nghiêm túc."
"Tại sao lại là lời nói trong lúc tức giận?"
"Trước lễ tốt nghiệp, anh nói với bạn cùng phòng rằng, anh sẽ không cưới em."
Lần này đến lượt Dương Cảnh Chi ngây người.
Anh hồi tưởng lại một lúc lâu, dở khóc dở cười.
"Ý anh lúc đó là, mới tốt nghiệp, anh chưa có khả năng kết hôn. Thật ra... anh đã bắt đầu xem nhẫn kim cương từ rất sớm rồi, chỉ là anh không có tiền mua."
Chúng tôi đối chiếu từng chuyện một.
Phát hiện ra cả hai đều đã hiểu lầm đối phương.
Tại sao lại như vậy?
Nguyên nhân căn bản, vẫn là do điều kiện thực tế quá khác biệt.
Dương Cảnh Chi cho rằng, tôi giúp đỡ anh, là để mua vui.
Còn tôi lại cho rằng, Dương Cảnh Chi vì áy náy, nên mới buộc phải ở bên cạnh tôi.
Chúng tôi đều không tin đối phương yêu mình.
Quay trở lại hiện tại.
Dương Cảnh Chi hỏi: "Ngu Mính, tại sao em thà chấp nhận sự giúp đỡ của Tiêu Huy còn hơn là của anh vậy?"
"Vì em thích anh, không muốn mối quan hệ của chúng ta phát triển thành như vậy..."
Tôi chợt hiểu ra.
Dương Cảnh Chi gật đầu: "Đúng vậy, năm đó anh cũng có suy nghĩ y hệt như thế."
"Khoan đã, lúc em tỏ tình, anh cũng thích em sao?"
"Ừm, Ngu Mính, anh thích em, thật ra là từ trước khi em tỏ tình cơ."
22
"Lần đầu tiên gặp mặt khi nhập học, em nói em tên là Ngu Mính, anh đã ghi nhớ... "
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Lời kể của Dương Cảnh Chi, khiến tôi nhận ra con người ngốc nghếch của mình năm đó.
Anh rung động trước tôi.
Chỉ là tỏ tình muộn hơn một bước.
Mà cách tôi thể hiện, ngay từ đầu đã sai rồi.
Tôi dùng thứ anh thiếu nhất để dụ dỗ anh.
Vậy nên anh rất khó mở lời.
Thật ra anh đã nói rất nhiều lần, rằng anh thích tôi.
Chỉ là không ai tin.
Mọi người đều cho rằng, anh nói dối, là để lấy lòng tôi.
Lâu dần, tôi tin, đến cả anh cũng gần như tin.
—Thích Ngu Mính, hay là thích tiền viện phí của ông nội?
Sau vô số lần bị chế giễu, vô số lần nhận ra khoảng cách giữa chúng tôi, chính Dương Cảnh Chi cũng không rõ nữa.
Anh mâu thuẫn và dằn vặt, ngày qua ngày tự dày vò bản thân.
Ai cũng có thể giúp anh.
Chỉ có tôi là không được.
Bởi vì tiền bạc sẽ làm thay đổi hương vị của tình yêu.
Chỉ cần Dương Cảnh Chi không quá mạnh mẽ, thì đã có thể yên ổn dựa dẫm vào tôi.
Nhưng anh không làm vậy.
Chính vì không làm vậy, anh mới là chàng trai mà tôi thích.
Dương Cảnh Chi cầm một quả cam lên, bắt đầu chậm rãi cắt.
Tôi chợt nhớ đến ngày gặp lại.
"Những lời anh nói, có ý gì?"
"Em có thể nói lời tức giận, chẳng lẽ anh không thể sao? Anh tưởng em chơi chán rồi nên đá anh, em còn biến mất bốn năm liền cứ như cố tình trốn tránh anh vậy... Chẳng lẽ anh không được phép tức giận sao?"
Hình như là được.
"Nhưng Từ Vãn Tinh nói anh ghét em."
"Xin lỗi, đây là lỗi của anh, đã không kịp thời phản bác cô ta."
Dương Cảnh Chi chậm rãi cắt xong miếng cam cuối cùng.
Nhẹ nhàng thở dài.
"Dù sao, anh cũng tưởng rằng em thật sự... không cần anh nữa."
Ngoài trời tuyết rơi.
Khiến trong nhà trở nên khô ráo và ấm áp.
Giây phút này, cuối cùng tôi cũng chắc chắn, trong dòng sông thời gian, chàng trai ấy đã vượt qua tất cả để đến bên tôi.
23
Khi trường cũ tổ chức lễ kỷ niệm, tôi và Dương Cảnh Chi đều quay về.
Anh là đại diện cựu sinh viên ưu tú, phải lên sân khấu phát biểu.
Trường học vẫn là ngôi trường đó, chỉ có những gương mặt non nớt đã thay đổi hết lớp này đến lớp khác.
Luôn có người trẻ tuổi đến.
Luôn có người vì lý tưởng, mà tràn đầy nhiệt huyết.
Thẻ tên cựu sinh viên rơi ra khỏi túi.
Một sinh viên năm tư nhặt lên giúp tôi, ngạc nhiên nói: "Đàn chị, chị là Ngu Mính ạ?"
"Em biết chị sao?"
"Em đang thực tập ở công ty của anh Dương, chị là người nổi tiếng ở công ty chúng em đấy ạ."
"Thật à?"
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro