Chạm Vào Ánh Trăng

Chương 10:

Thiết Trụ Tử

2025-04-01 11:03:47

Nhưng dần dần, trong trường bắt đầu có những lời đồn đại.

Ngay cả thầy giáo vốn coi trọng tôi, cũng ám chỉ tôi chú ý đạo đức và tác phong.

Tôi thích Ngu Mính, nhưng tôi cũng không muốn trở thành loại người trong miệng họ.

Tôi đã từng nghĩ đến việc chia tay, nhưng tôi không nỡ.

Có ai nỡ Ngu rời xa Mính chứ? Sẽ không có, cô ấy là tốt nhất, là món quà của thần linh.

Lời đồn ngày càng quá đáng, tôi để mình chìm đắm trong sách vở và làm thêm, cố gắng không nghe thấy chúng.

Nhưng có một ngày, bố của Ngu Mính tìm tôi.

Ông ấy giấu Ngu Mính, bảo tôi rời xa cô ấy.

Ông ấy nói tôi không xứng với gia đình họ.

Tất nhiên tôi không đồng ý, mặc dù sau đó bố cô ấy đã uy h.i.ế.p tôi rất nhiều lần, chỉ cần Ngu Mính không từ bỏ, tôi sẽ không buông tay cô ấy.

Tôi phải liều mạng chứng minh, tôi có thể yêu Ngu Mính, tôi có thể cho cô ấy một tương lai tốt đẹp.

Bạn gái người khác có gì, cô ấy cũng phải có.

Bạn cùng phòng tặng bạn gái một chiếc vòng tay, vậy thì, Ngu Mính cũng phải có.

Tôi điên cuồng giao đồ ăn, làm gia sư, cuối cùng cũng tiết kiệm được một ít tiền, mua cho Ngu Mính một chiếc.

Nhưng, xin lỗi, em yêu, anh không thể đến buổi tiệc sinh nhật của em.

Nếu sự xuất hiện của anh, sẽ khiến em bị chế giễu và chỉ trích, vậy thì anh thà không xuất hiện.

...

Lảo đảo đến năm tư.

Tôi như bị ma xui quỷ khiến mà xem nhẫn kim cương.

Đắt quá, tôi đến cả mảnh vụn cũng không mua nổi.

Chỉ có thể để Ngu Mính đợi thêm một thời gian nữa.

Rất nhiều công ty đã gửi cho tôi lời mời làm việc với mức lương cao, nếu có người đầu tư, tôi cũng muốn khởi nghiệp.

Sau này dần dần, tôi cũng sẽ mua được nhẫn kim cương thôi.

Còn mua nhà, mua váy cưới, mua tất cả những thứ cô ấy thích nữa.

Ý tưởng của tôi được cấp trên của công ty công nhận, tôi có khả năng được tăng lương trước thời hạn.

Khi tôi định nói tin tốt này cho Ngu Mính, cô ấy lại nói chia tay với tôi.

Cô ấy nói, cô ấy chán rồi.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình như một thằng ngốc.

Tôi đang mong chờ điều gì?

Mong chờ ánh trăng có thể thương hại con kiến này sao?

Không, tôi chỉ là đồ chơi mà thôi.

Tôi rời đi, tức giận nhốt mình hai ngày.

Sau đó tôi nhận ra, tôi không thể không có Ngu Mính.

Đồ chơi thì đồ chơi vậy, tôi chỉ cần làm tốt hơn những món đồ chơi khác là được.

Tôi đi tìm Ngu Mính, rồi sau đó phát hiện ra.

Cô ấy biến mất rồi.

Biến mất hoàn toàn...

Tôi bỏ việc, chỉ dựa vào những lời đồn thổi, mà lao vào thành phố xa lạ tìm kiếm tung tích của cô ấy.

Lòng vòng, cô ấy chạy luôn nhanh như vậy, đến cả một sợi tóc cũng không để lại cho tôi.

Nhưng tôi nghe nói nhà cô ấy phá sản rồi.

Tôi không có tiền, không thể giúp cô ấy trả nợ nên cô ấy mới rời xa tôi sao?

Lần đầu tiên tôi hận bản thân mình như vậy.

Tiền tiết kiệm tiêu hết, tôi chỉ có thể quay về Bắc Kinh, ở nhờ nhà bạn, bắt đầu nghiên cứu hệ thống.

Cùng với việc mở rộng mối quan hệ, mọi chuyện của nhà họ Ngu đều được phơi bày trước mắt tôi.

Tôi dần tỉnh táo hiểu ra một chuyện.

Phá sản không phải là chuyện nói suông.

Tháp ngà của Ngu Mính sụp đổ rồi.

Cô ấy rơi vào thế giới xa lạ, bây giờ... không biết có ổn không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Bạn thấy đấy, tôi mâu thuẫn như vậy đấy.

Vừa tức giận, lại vừa lo lắng cho cô ấy.

...

Tôi vẫn không tìm thấy Ngu Mính.

Để trốn nợ, cả nhà họ dường như đã đổi tên để sống.

Tôi mua rất nhiều thứ Ngu Mính thích trước đây.

Kem dưỡng da tay cô ấy hay dùng, thơm nức, tôi mua cả bộ.

Còn có túi xách, đồ dưỡng da, chỉ cần cô ấy quay về, là có thể tiếp tục dùng.

Năm thứ tư Ngu Mính biến mất, cuối cùng tôi cũng gặp được cô ấy.

Tối hôm đó, tôi cố tình là người cuối cùng rời đi, tôi đợi cô ấy tan làm rồi mới đi theo sau cô ấy ra ngoài.

Thang máy từ tầng hai mươi xuống tầng một.

Chỉ vài phút ngắn ngủi.

Nhưng lại dài hơn hai mươi mấy năm qua của tôi.

Tại sao cô ấy lại giả vờ không quen tôi?

Tại sao cô ấy luôn muốn trốn chạy?

Không muốn gặp tôi đến vậy sao?

Mạo hiểm bị ghét bỏ, tôi gọi cô ấy lại.

Mũ lưỡi trai hất lên, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ khuôn mặt cô ấy.

Cô ấy gầy đi rất nhiều, trong mắt không còn vẻ rạng rỡ của năm đó.

Khi cô ấy nói chuyện với Từ Vãn Tinh, tôi chỉ mải nhìn khuôn mặt cô ấy, suýt chút nữa quên cả thở.

Điều khiến tôi kinh ngạc nhất là, cô ấy làm rất nhiều công việc làm thêm.

Giống hệt như tôi năm đó.

Tay cô ấy nổi chai rồi.

Tôi suýt thì bật khóc.

Trời mới biết, trước đây cuộc sống khó khăn như vậy tôi cũng chưa từng khóc, nhưng Ngu Mính nổi chai trên tay, tôi lại muốn khóc đến vậy.

Ngu Mính nói, cô ấy có bạn trai rồi.

Tôi không tin, cho đến khi người đàn ông không ra gì đó xuất hiện trước mặt tôi.

...Muốn đánh cậu ta quá.

Không biết tại sao, các vị khách lại nói về chuyện tình yêu thời sinh viên.

Lần đầu tiên, tôi muốn làm một việc không được đạo đức cho lắm.

Tôi muốn cướp Ngu Mính về.

Bây giờ tôi không nghèo nữa, tôi có thể cho cô ấy cuộc sống tốt hơn.

Những khoản nợ kia cũng không thành vấn đề.

Bây giờ tôi rất chắc chắn về tình cảm của mình, tôi thích Ngu Mính, thích sự thuần khiết trước đây của cô ấy, cũng thích sự kiên cường bây giờ của cô ấy.

Ở một vài phương diện, hai chúng tôi rất giống nhau.

...

Năm mới đến rồi.

Ngu Mính hỏi tôi, anh thấy thứ gì ngoan cường nhất trên thế giới này?

Tôi nói, ánh trăng.

Cô ấy không hiểu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhưng không biết rằng, tôi đang nhìn cô ấy.

Tôi từng cho rằng, ánh trăng đã rơi xuống.

Nhưng tôi thấy cô ấy ngã rồi lại đứng lên, cuộc sống không hề đánh gục cô ấy.

"Tại sao lại là ánh trăng?" Cô ấy vẫn ngốc nghếch nhìn ra ngoài.

"Bởi vì dù ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng, ánh trăng vĩnh viễn sẽ không bao giờ rơi xuống."

Tôi hôn lên trán cô ấy.

"Và anh sẽ mãi yêu ánh trăng ấy, không bao giờ thay đổi."

-Hết-

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Chạm Vào Ánh Trăng

Số ký tự: 0