Biết Đọc Tâm Thì Sao Chứ

Chương 10

Nhất Lê Hoàng Ngọc

2025-03-31 15:15:23

Chử Hoài Thâm thản nhiên liếc tôi một cái, giọng điệu bình thản như nước.



"Thứ cho ta ngu muội, không hiểu biểu muội có ý gì?"



Trong mắt hắn phủ một tầng băng lạnh, nhưng từng dòng tâm thanh lại vang lên rõ ràng trong đầu tôi.



[Nếu biểu muội chịu ôm ta một cái, ta sẽ không giận nữa.]



Chậc, giả bộ giỏi lắm.



Tôi lập tức ép hắn vào vách đá giả, chẳng buồn phí lời.



Trước tiên, tôi phải kiểm tra hàng đã.



Tiếng bước chân dồn dập vọng đến từ xa.



Tôi thấy A Chiêu loạng choạng cầm đèn lồng, miệng không ngừng gọi: "Tiểu thư!"



Chử Hoài Thâm lập tức siết eo tôi, đẩy tôi vào khe đá.



Ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên môi tôi.



"Ngoan nào."



Quản gia vui mừng hớn hở lo liệu hôn sự, còn gửi thư mời phụ mẫu của Chử Hoài Thâm đến chủ trì đại lễ.



Tôi không muốn bị ràng buộc bởi hôn nhân.



Hơn nữa, những câu chuyện về bà mẹ chồng ác độc trên mạng cũng đủ làm tôi rùng mình.



Chử Hoài Thâm chỉ cười khi biết chuyện, bảo tôi đừng lo lắng.



Nhưng đêm đó, khi tôi sắp ngủ, lại nghe được tiếng lòng trầm thấp vọng lên từ lồng n.g.ự.c chàng.



[Đừng sợ, ngoài nàng ra, tất cả đều là giả.]



Lòng tôi khẽ run lên, thoáng nghi ngờ liệu hắn có biết điều gì không.



Nhưng cơn buồn ngủ quá mạnh, tôi không kịp nghĩ ngợi thêm, cứ thế chìm vào giấc mộng.



---



A Chiêu từng mũi kim từng sợi chỉ thêu áo cưới cho tôi.



Tôi nhìn mà cũng thấy có chút ngại ngùng.



A Chiêu rưng rưng nước mắt: "Tiểu thư sau này sẽ bỏ lại em, đưa em về lại Nghi Xuân Uyển sao?"



Dĩ nhiên là không!



Cậu ta ngượng ngùng lau đi giọt nước mắt, mỉm cười: "A Chiêu cũng sẽ mãi mãi ở bên tiểu thư."



Cả đám ngày làm việc và ngày nghỉ của tôi cũng không cam chịu bị bỏ rơi, mỗi người đều dốc hết sức mình.



Kẻ thì thêu khăn tay, kẻ lại may giày cho tôi.



Từ đầu đến chân, lễ phục thành thân của tôi xem như được họ gói trọn.



Ngày tháng trôi qua thật đỗi ngọt ngào.



Đặc biệt là khi ra ngoài, ta nhìn thấy Nhị Cẩu Tử đang ngồi ăn xin ven đường, lòng ta càng thêm vui vẻ.



Gã bị nam chính và một vị huynh trưởng khác hợp sức tống cổ ra khỏi nhà, xóa tên khỏi gia phả, thậm chí còn bị đánh gãy một chân.



Thảm thật.



Vừa thấy ta đi ngang, gã lập tức nhận ra, hớn hở bò đến chân tôi.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

"Đào nhi! Ta là Nhị thiếu gia của ngươi đây, ngươi chắc chắn chưa quên ta đâu, đúng không?"



Ta bĩu môi lật mắt: "Đúng là chưa quên. Mỗi lần nhìn thấy thùng rác bên đường, ta đều nhớ tới ngươi."



Sắc mặt gã trầm xuống, lê lết theo sau lưng tôi.



"Đưa ta năm trăm lượng!"



"Cho ta năm trăm lượng, ta sẽ đưa ngươi giải dược!"



Tôi khựng lại, lòng thoáng dấy lên hiếu kỳ.

🐳 Các bạn đang đọc truyện do Tui Là Cá Mặn ( dịch. Xin vui lòng không mang truyện của tôi đi nơi khác 🐳



Lẽ nào tôi có thể giữ vững phong thái nữ vương thêm một lần nữa?



---



Một canh giờ sau.



Tôi ngồi trước bàn, mắt trừng mắt với viên thuốc đen thui.



Với năng lực đọc tâm, tôi có thể xác nhận đây đúng là giải dược.



Nhưng... có nên uống không?



Tôi hiểu rõ bản thân mình.



Mọi cám dỗ tôi đều có thể kháng cự, ngoại trừ sự mê hoặc.



Lỡ như sau khi uống xong, tôi lại có suy nghĩ không đứng đắn với mấy tên đàn ông khác thì sao?



Chử Hoài Thâm chắc sẽ buồn lắm.



Giờ tôi đang say mê hắn, không nỡ khiến hắn tổn thương.



Nhưng nghĩ đến A Chiêu cùng đám ngày làm việc và ngày nghỉ của tôi vẫn còn phòng không gối lạnh từng đêm, lòng tôi lại có chút áy náy.



Cuối cùng, lý trí đã chiến thắng tình cảm.



Tôi nuốt gọn viên thuốc.



Đúng lúc này, Chử Hoài Thâm đẩy cửa bước vào.



Toàn thân hắn như được phủ một tầng kim quang, khiến người ta muốn nhào tới cắn một miếng.



Hắn khẽ liếc chén trà trên bàn, đưa tay xoa đầu tôi.



"Sao thế? Mặt đỏ bừng lên rồi kìa?"



Tôi trừng mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng vẫn không nhịn được mà đưa tay bẹo má hắn.



"Trời lạnh rồi, chàng có muốn... ăn một quả Đào không?"



Chết tiệt thật, cái tên Nhị Cẩu Tử đó!



Gã nghĩ ta là heo chắc? Giải dược mà cũng dám cho ta gấp ba liều lượng!



Tôi yếu ớt đẩy Chử Hoài Thâm ra, thều thào:



"… Tìm cho ra tên khốn Trương Nhị đó."



Hắn giữ chặt ta trong vòng tay, hờ hững đáp: "Ừm."



"Sau đó thì sao?"



Sau đó?



"Đạp mạnh vào cái chân lành duy nhất của tên què đó!"

 

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Biết Đọc Tâm Thì Sao Chứ

Số ký tự: 0